Đích tử Hầu phủ cưới chính thê, sáu mươi tư rương sính lễ mà gọi là đơn giản sao?

Tạ Lâm Xuyên vẫn tiếp tục:

“Chỉ là thân phận Oản Oản đặc biệt, càng như vậy càng không thể để người khác xem thường nàng ấy. Cho nên nàng ấy nhất định phải vào phủ từ cửa chính, ngày nhập môn phải mở từ đường ghi tên.”

Ta không nói gì.

“Còn nữa, người giao cho nàng ấy một nửa đối bài quản lý nội viện trước đi. Sau này nàng ấy sẽ là chủ mẫu của Hầu phủ, dù sao cũng phải học cách quản lý công việc.”

Ta nâng chén trà, thổi lớp bọt nổi bên trên.

“Còn gì nữa?”

Tạ Lâm Xuyên tưởng rằng ta đã dao động nên nói nhanh hơn:

“Oản Oản không có nhà mẹ đẻ để nương tựa. Hai trang viên suối nước nóng của người có vị trí tốt, thu nhập cũng ổn định, chi bằng ghi vào khế ước an trí cho tân phụ. Như vậy người ngoài cũng biết Hầu phủ không bạc đãi nàng ấy.”

Chén trà chạm xuống mặt bàn, phát ra một tiếng khẽ.

Tạ Lâm Xuyên dừng lại.

Ta ngẩng mắt nhìn nó:

“Còn sản nghiệp của con đâu?”

Nó nhíu mày:

“Con có sản nghiệp gì?”

“Bạc con nhận từ công trung mỗi năm, lợi tức từ trại ngựa phụ thân chia cho con, hiệu sách ta mua cho con, chẳng lẽ đều không phải sao?”

“Sao có thể dùng những thứ đó được!”

Nó buột miệng nói.

Ta bật cười.

Nó không nỡ lấy đồ của mình, nhưng lấy đồ của ta lại vô cùng hào phóng.

“Tạ Lâm Xuyên.” Ta gọi cả họ tên nó. “Con muốn cưới Khương Oản Oản, ta đã không ngăn cản. Nhưng con đừng coi của hồi môn của ta thành sính lễ để con dỗ dành nữ nhân.”

Sắc mặt nó trắng bệch.

“Mẫu thân, người nhất định phải phân chia rõ ràng như vậy sao? Con là con trai người. Trăm năm sau, những thứ này chẳng phải vẫn là của con sao?”

Cuối cùng câu này cũng được nói ra từ miệng nó.

Ta lại không hề cảm thấy bất ngờ.

Một khi con người đã coi sự hy sinh của người khác là chuyện đương nhiên, bọn họ sẽ lười cả việc che giấu.

“Đừng nói chắc chắn như thế.” Ta thản nhiên đáp. “Ta vẫn chưa chết, chưa tới lượt con thay ta phân chia đồ đạc.”

Tạ Lâm Xuyên đột ngột đứng dậy:

“Người chỉ muốn ép con và Oản Oản chia tay!”

“Ta không rảnh rỗi đến vậy.”

“Người cứ chờ mà xem.” Hốc mắt nó đỏ lên, không phải vì đau lòng mà vì thẹn quá hóa giận. “Cho dù không có những thứ Hầu phủ cho, con vẫn có thể để nàng ấy vẻ vang vào cửa.”

Ta gật đầu:

“Được, ta chờ xem.”

Nó đập cửa bỏ đi.

Khi Tần ma ma bước vào, ta đang đè một phương thuốc do thái y kê xuống dưới quyển sổ.

Bà ấy nhỏ giọng hỏi:

“Phu nhân, thuốc vẫn sắc chứ?”

Ta sờ bụng dưới vẫn còn bằng phẳng.

Mấy ngày nay ta rất buồn ngủ, ghét đồ dầu mỡ, cũng không ngửi được mùi hương quá nồng.

Hôm nay thái y vừa mới bắt mạch, nói ta đã mang thai hơn hai tháng. Thai tượng tuy yếu nhưng có thể dưỡng được.

Ta bỗng bật cười.

“Sắc.”

Ngoài cửa sổ, hoa hải đường rơi đầy đất.

Cành cũ đã tàn, chưa chắc không phải vì mầm non sắp mọc.

5

Cuối cùng Tạ Lâm Xuyên vẫn tổ chức lễ nhập môn.

Không có bạc từ công trung Hầu phủ, nó liền dùng tiền tiết kiệm nhiều năm của mình.

Từ nhỏ nó chưa từng nếm trải nỗi khổ thiếu tiền.

Tiền mừng tuổi, tiền du học và tiền mua đồ chơi ta cho nó mỗi năm cộng lại không phải con số nhỏ.

Tạ Nghiễn Sơn cũng từng chia lợi tức của mấy cửa hàng cho nó.

Nó lấy số bạc ấy ra chống đỡ thể diện, quả thật cũng tổ chức được khá tươm tất.

Ngoài cửa biệt viện treo đầy lụa đỏ, hai đội nhạc công đắt giá nhất trong thành được mời tới. Nghe nói ngay cả áo cưới của Khương Oản Oản cũng do thợ thêu Giang Nam gấp rút làm suốt ba tháng.

Chỉ là nó đã quên.

Càng tổ chức lớn, trò cười càng lớn.

Ngày diễn ra lễ nhập môn, ta và Tạ Nghiễn Sơn cùng tới.

Chàng mặc hầu phục, ta mặc đại lễ phục cáo mệnh.

Không phải tới nâng thể diện cho Khương Oản Oản.

Mà là để nói với tất cả mọi người rằng quy củ của Tĩnh An Hầu phủ vẫn nằm trong tay chúng ta.

Bên ngoài từ đường đứng đầy người trong tộc.

Thấy chúng ta tới, vẻ mặt Tạ Lâm Xuyên thả lỏng, dường như cho rằng đại cục đã định.

Khương Oản Oản được hỉ nương dìu, dưới khăn voan đỏ lộ ra một đoạn cằm trắng như tuyết.

Ân mẫu Kim nương của nàng ta cũng tới.

Kim nương trước kia là quản sự của Lưu Xuân phường. Hôm nay bà ta ăn mặc còn lộng lẫy hơn cả quan quyến đứng đắn, trên đầu cài đầy trâm vàng lắc lư đến chói mắt.

Vừa nhìn thấy ta, bà ta đã cười nói:

“Hầu phu nhân rốt cuộc vẫn thương con trai. Sau hôm nay, chúng ta chính là người một nhà.”

Ta không để ý tới bà ta.

Tạ Nghiễn Sơn lại càng không thèm nhìn lấy một cái.

Lễ quan vừa định xướng lễ, thái y đã tiến lên từ bên cạnh, hành lễ với ta.

“Hôm nay phu nhân không nên đứng lâu. Thai mạch tuy đã ổn định, nhưng tháng vẫn còn nhỏ, xin người sang bên cạnh ngồi nghỉ.”

Câu nói này vang dội chẳng khác nào sấm sét.

Cả sân lập tức im bặt.

Khương Oản Oản đột ngột kéo khăn voan lên, sắc máu trên mặt từng chút một rút sạch.

Tạ Lâm Xuyên cũng sững sờ, như thể không hiểu những lời vừa nghe.

Kim nương phản ứng nhanh nhất, hét lớn:

“Thai mạch? Hầu phu nhân mang thai rồi sao?”

Ta được Tần ma ma đỡ ngồi xuống, bình tĩnh nói:

“Đã hơn hai tháng. Hôm nay vừa khéo, cũng xem như song hỉ lâm môn.”


Mẹo: bạn có thể dùng phím ← → hoặc A, D để chuyển chương nhanh hơn.
❤️ Cảm ơn bạn đã ghé thăm Ahay.io.vn – Thế Giới Truyện Hay. Chúc bạn có những phút giây thư giãn tuyệt vời!