Sắc mặt Kim nương khó coi như vừa nuốt phải ruồi.
“Sao có thể coi là chuyện vui? Hôm nay là ngày Oản Oản nhập môn, phu nhân lại cố tình chọn đúng lúc này công bố, chẳng phải cố ý áp đảo người mới sao?”
Giọng bà ta không nhỏ, những khách khứa xung quanh đều nghe rõ.
Ta cười:
“Cái bụng của ta chẳng lẽ còn phải xem ngày hoàng đạo của Khương cô nương?”
Kim nương nghẹn lời.
Nước mắt Khương Oản Oản nói tới là tới:
“Phu nhân, Oản Oản không dám oán trách. Chỉ là bây giờ người đã mang thai, trong lòng Lâm Xuyên e rằng càng khó chịu hơn. Vốn dĩ chàng đã cảm thấy mình không được phụ mẫu dung thứ…”
Tạ Lâm Xuyên dường như cuối cùng cũng tỉnh táo.
Nó bước nhanh tới trước mặt ta, hạ thấp giọng:
“Mẫu thân, người làm vậy là có ý gì?”
“Con cho rằng có ý gì?”
Nó nghiến răng:
“Người biết rõ hôm nay con muốn ghi tên Oản Oản vào gia phả, nhưng lại cố ý dẫn thái y tới. Có phải người muốn nói với tất cả mọi người rằng Hầu phủ đã có con trai mới, con có thể bị vứt bỏ rồi hay không?”
Ta còn chưa kịp lên tiếng, Kim nương đã hét tiếp:
“Nếu trong bụng phu nhân đã có con thì càng phải nói rõ. Hôm nay hãy lập một tờ giấy trước mặt các tộc lão. Cho dù phu nhân sinh con trai hay con gái, đứa bé ấy cũng không được tranh vị trí thế tử với Lâm Xuyên công tử.”
Ta nhìn Tạ Lâm Xuyên.
Nó không ngăn cản.
Thậm chí sau một khoảng im lặng ngắn ngủi, nó còn nói:
“Mẫu thân, lời Kim nương tuy thô nhưng không phải không có lý. Nếu người thật sự không thiên vị, hãy lập một tờ khế, cũng để Oản Oản yên tâm.”
Trong khoảnh khắc ấy, chút tình mẫu tử cuối cùng giữa ta và nó cũng bị chính tay nó nghiền thành bột.
Ta chìa tay về phía Tần ma ma.
Bà ấy lấy từ trong hộp ra một cuộn giấy.
Đó chính là “Khế ước tuyệt tự đồng tâm” do Tạ Lâm Xuyên tự tay viết trong từ đường.
Ta mở ra trước mặt mọi người.
“Tạ Lâm Xuyên tự viết: Đời này chỉ cưới một mình Khương thị, không nạp thiếp, không nuôi ngoại thất. Nếu Khương thị không có con, Lâm Xuyên cũng sẽ tuyệt tự. Nếu Hầu phủ không đồng ý cho Khương thị làm chính thê, Lâm Xuyên tự nguyện rút khỏi danh sách người được chọn làm thế tử, không nhận sắc phong.”
Ta đọc rất chậm.
Từng chữ từng câu đều rõ ràng rơi vào tai mọi người.
Đọc xong, ta nhìn Tạ Lâm Xuyên.
“Thứ chính tay con nói không cần, bây giờ lại trách ai cướp?”
Tạ Nghiễn Sơn tiến lên một bước, giọng nói lạnh như sắt.
“Hôm nay các vị tộc lão đều ở đây làm chứng. Tạ Lâm Xuyên đã tự nguyện rút tên, bản hầu chấp thuận. Kể từ hôm nay, người được chọn làm thế tử Tĩnh An Hầu sẽ được bàn lại.”
Toàn trường im lặng như chết.
Cuối cùng Khương Oản Oản cũng hoảng hốt.
Thứ nàng ta muốn đâu chỉ là một lễ nhập môn.
Thứ nàng ta muốn chính là vị trí thế tử phu nhân.
Nhưng vị trí đó đã bị Tạ Lâm Xuyên tự tay vứt bỏ.
6
Cuối cùng, nghi lễ trước từ đường vẫn được cử hành qua loa cho xong.
Nhưng Khương Oản Oản không thể đi vào cửa chính của chủ phủ.
Cũng không thể được ghi vào gia phả họ Tạ.
Các tộc lão ai nấy đều sa sầm mặt, không một ai đồng ý ghi thêm một đích trưởng tức xuất thân từ giáo phường vào gia phả.
Tạ Lâm Xuyên lập tức đỏ mắt.
“Các người khinh người quá đáng!”
Tạ Nghiễn Sơn lạnh lùng nhìn nó:
“Là ai bất kính với tổ tiên trước?”
Tạ Lâm Xuyên chỉ vào ta, giọng nói run rẩy:
“Mẫu thân, người hài lòng rồi chứ? Người có đứa con mới nên có thể không cần con nữa, có phải không?”
Lời này vừa được nói ra, ngay cả mấy vị thẩm thẩm bên cạnh cũng nhíu mày.
Ta đỡ bụng, đột nhiên không muốn tranh luận với nó nữa.
“Là con nói trước rằng không cần Hầu phủ, không cần con nối dõi, cũng không cần vị trí thế tử.”
Nó nghẹn lời.
Khương Oản Oản lại nhanh chóng bình tĩnh, bước tới bên cạnh nó, vừa khóc vừa kéo tay áo nó.
“Lâm Xuyên, đừng vì ta mà chống đối phụ mẫu. Phu nhân và Hầu gia cũng chỉ suy nghĩ cho Hầu phủ. Nếu phu nhân đồng ý, ta sẽ khuyên chàng hủy tờ khế kia, cũng sẽ cố gắng điều dưỡng thân thể. Cho dù… cho dù sau này thật sự không thể sinh con, ta cũng bằng lòng chọn cho chàng một phòng lương thiếp.”
Nàng ta nói vô cùng nhẫn nhịn, như thể đã chịu mọi tủi nhục.
Đáng tiếc, những người có mặt hôm nay đều không phải kẻ ngốc.
Trước đó vừa ép ta lập khế, không cho đứa trẻ trong bụng ta tranh tước vị.
Sau đó lại nói mình sẵn sàng suy nghĩ cho Hầu phủ.
Vở kịch diễn quá trọn vẹn thì sẽ trở nên giả tạo.
Tạ Lâm Xuyên lại cảm động vô cùng, nắm tay nàng ta, nghẹn ngào nói:
“Ta không cần người khác. Ta đã nói đời này chỉ cần một mình nàng.”
Ta dời ánh mắt.
Đúng là một đôi trời sinh.
Yến tiệc vẫn được bày ra.
Một bàn tiệc trị giá sáu trăm lượng, Tạ Lâm Xuyên tiêu tiền đến đau lòng nhưng vẫn không thể không giữ thể diện.
Sau khi khách khứa ngồi xuống, ai nấy đều nói chuyện khách sáo hơn ngày thường.
Lời chúc cũng có.
Chỉ là không ai nhắc tới chuyện “sớm sinh quý tử”, lại càng không ai gọi “thế tử phu nhân”.
Nhiều nhất chỉ là một câu “bạch đầu giai lão”.
Nghe giống lời chúc phúc, lại giống như lời nhắc nhở.
Ban đầu Kim nương còn muốn bắt chuyện với mấy vị phu nhân, nhưng người ta chỉ coi như không nhìn thấy bà ta.