“Nhưng sắc mặt người khi ấy rất khó coi. Sau khi trở về, Oản Oản khóc nửa đêm, nói rằng mình không nên tới làm người chướng mắt.”
Ta nhẹ nhàng đặt sổ sách xuống.
“Tạ Lâm Xuyên, con viết khế ước tuyệt tự trong từ đường, tự xin rút khỏi danh sách thế tử, đã từng hỏi ý kiến phụ mẫu chưa?”
Nó cứng cổ:
“Con chỉ muốn cho nàng ấy cảm giác yên tâm.”
“Dùng tiền đồ của con để đổi sao?”
“Nếu tiền đồ phải đổi bằng việc phụ bạc nàng ấy, con thà không cần.”
Ta nhìn nó.
Nếu câu này được một thư sinh hát lên trên sân khấu, có lẽ còn khiến người ta cảm động đôi chút.
Nhưng khi nó nói câu này, nó đang mặc gấm vóc của Hầu phủ, ăn dùng bằng tiền Hầu phủ cung cấp, sau lưng nó là môn đình được mấy đời Tạ gia tích góp mà thành.
Nó có tư cách gì nói không cần?
Ta đột nhiên cảm thấy mệt mỏi.
“Ta hỏi con lần cuối.” Ta nói. “Nếu ta và phụ thân con vẫn không cho phép nàng ta làm chính thê, con vẫn nhất quyết muốn cưới sao?”
Tạ Lâm Xuyên không cần suy nghĩ:
“Vâng.”
“Nếu tông tộc không thừa nhận?”
“Con sẽ tự lập môn hộ.”
“Nếu Lễ bộ vì thế bác bỏ việc sắc phong thế tử của con?”
Trong mắt nó thoáng hiện lên chút do dự.
Nhưng rất nhanh, sự do dự ấy đã bị ba chữ Khương Oản Oản đè xuống.
“Không có nàng ấy, cho dù có được vị trí thế tử cũng chẳng có ý nghĩa.”
Ta gật đầu.
“Ta hiểu rồi.”
Tạ Lâm Xuyên ngược lại có chút hoảng hốt:
“Mẫu thân, người đừng lúc nào cũng lạnh nhạt như vậy. Nếu người thật sự thương con thì hãy thành toàn cho con. Oản Oản đã rất đáng thương, người cần gì phải ép nàng ấy?”
Ép nàng ta?
Ta suýt bật cười.
Một nữ nhân vừa tới cửa đã dám đòi gia phả, quyền quản lý nội viện và điền trang, có chỗ nào đáng thương?
Ta không giải thích.
Có những người đã bịt kín tai, cho dù người khác nói bao nhiêu cũng chỉ như gió thoảng.
“Từ hôm nay, ta không nhúng tay vào hôn sự của con nữa.” Ta nói. “Con muốn làm thế nào thì tự mình nói với phụ thân và các tộc lão.”
Đáy mắt Tạ Lâm Xuyên sáng lên:
“Thật sao?”
“Thật.”
Ta dừng lại một lát rồi nói tiếp:
“Nhưng con phải nhớ, con muốn cưới thê tử thì chỉ được dùng đồ của chính mình. Quyền quản lý nội viện của Hầu phủ, của hồi môn của ta và tước vị của phụ thân con đều không thuộc về con để con đem đi làm ân tình.”
Sắc mặt nó lập tức trầm xuống.
“Mẫu thân, người vẫn coi thường Oản Oản.”
“Ta có coi thường nàng ta hay không không quan trọng.”
Ta nhìn nó:
“Quan trọng là con tự chọn con đường của mình. Sau này đừng kêu khổ.”
Nó cười lạnh:
“Con sẽ không hối hận.”
Nói xong, nó phất tay áo bỏ đi.
Tần ma ma tức đến đỏ vành mắt:
“Thế tử… Đại công tử sao có thể nói chuyện với phu nhân như vậy?”
Ta sửa lời bà ấy:
“Sau này đừng gọi là thế tử. Nó vẫn chưa phải.”
Tần ma ma sững sờ, sau đó cúi đầu:
“Nô tỳ ghi nhớ.”
Đêm ấy, Tạ Nghiễn Sơn nghỉ lại trong viện của ta.
Chúng ta đều không còn trẻ, không có những lời hoa tiền nguyệt hạ phù phiếm.
Trước khi ngọn nến tắt, chàng thấp giọng hỏi ta:
“Nàng có sợ không?”
Ta biết chàng đang hỏi điều gì.
Ta đã gần bốn mươi tuổi, nếu thật sự mang thai chắc chắn sẽ vô cùng vất vả.
Ta cũng biết trong kinh thành sẽ có biết bao nhiêu đôi mắt nhìn chằm chằm vào ta, chờ xem trò cười của Tĩnh An Hầu phủ.
Nhưng khi nghĩ tới câu nói “Không có nàng ấy, cho dù có được vị trí thế tử cũng chẳng có ý nghĩa” của Tạ Lâm Xuyên, lòng ta lại trở nên kiên định.
“Dù sợ cũng phải làm.”
Tạ Nghiễn Sơn ôm ta vào lòng.
“Thanh Đường, ta sẽ bảo vệ nàng.”
Ta nhắm mắt lại.
Lần này, ta sẽ không đặt hy vọng vào một người không chịu tỉnh táo nữa.
4
Mấy tháng tiếp theo, ngoài mặt Hầu phủ vô cùng yên tĩnh.
Tạ Lâm Xuyên chuyển tới biệt viện ở phía đông thành.
Tòa nhà ấy vốn là một tiểu viện nằm cạnh cửa hàng hồi môn của ta. Khi còn nhỏ, nó thích cây hải đường ở đó nên ta vẫn sai người giữ lại.
Bây giờ nó dùng để sắp xếp chỗ ở cho Khương Oản Oản, cũng rất thuận tiện.
Ta không cãi, không làm loạn, thậm chí còn sai người đưa chìa khóa tới.
Có lẽ Tạ Lâm Xuyên cho rằng ta đã chịu thua. Thỉnh thoảng nó sai tiểu tư về lấy đồ, thái độ cũng ngày càng đương nhiên.
Hôm nay muốn một bộ chén trà Nhữ diêu, nói Oản Oản rất chú trọng việc pha trà.
Ngày mai muốn gấm dệt vàng trong kho, nói để may áo thu cho Oản Oản.
Ngày kia lại muốn cửa hàng đứng tên ta đưa tới một hộp nam châu, nói Oản Oản đã ăn mặc giản dị quá lâu, nên thêm chút rực rỡ.
Hai lần đầu, ta cho.
Đến lần thứ ba, ta bảo quản sự trở về tay không.
“Nói với Đại công tử, kho của Hầu phủ mang họ Tạ, không mang họ Khương. Kho riêng của ta lại càng không mang họ Tạ.”
Ngay tối đó, Tạ Lâm Xuyên trở về phủ.
Trước tiên nó nói rất nhiều điều tốt đẹp về Khương Oản Oản.
Nói nàng ta tự tay nấu cháo trong biệt viện, băng bó vết thương cho phu xe, còn đem quần áo cũ của mình thưởng cho bà tử làm việc nặng.
Ta nghe, trên mặt không có biểu cảm gì.
Thấy ta không đáp lời, cuối cùng nó cũng nói vào chuyện chính.
“Mẫu thân, con và Oản Oản đã bàn bạc. Hôn lễ không cần tổ chức quá lớn, tránh khiến người và phụ thân khó xử. Sính lễ cũng sẽ đơn giản, sáu mươi tư rương là đủ.”
Ta suýt tưởng mình nghe nhầm.