3.
Kẻ trước người sau đi cùng Tiêu Minh Diễn, rời khỏi cửa điện.
Mây đen bao phủ, sấm chớp rền vang.
Bầu trời chẳng biết từ lúc nào đã bắt đầu lất phất mưa bay.
Giữa tiếng mưa rả rích.
Tiêu Minh Diễn cảm thấy dường như trước mắt mình bị bao trùm bởi một tầng sương mù, làm cách nào cũng không thể nhìn rõ thế giới trước mắt.
Bùi Tố đã bước ra theo, đứng ngay đằng sau chàng ta.
Tại góc ngoặt cửa cung.
Một tỳ nữ tay ôm chặt chiếc áo choàng màu xanh, vội vã chạy bước vào.
Tới gần mới thả chậm bước chân.
Vừa ngẩng đầu lên, bắt gặp hai người đàn ông đang đứng sừng sững trên bậc thềm.
Nàng ta sững sờ một chốc, ngay sau đó khuôn mặt liền trở nên lạnh tanh.
Cứ như không hề nhìn thấy Tiêu Minh Diễn, xoay người khụy gối, hành lễ với Bùi Tố trước tiên.
“Tướng quân, trời mưa rồi, nô tỳ tới mặc thêm áo cho tiểu thư.”
Tuyết Loan cực kỳ sợ lạnh.
Vốn dĩ Bùi Tố vẫn còn đang trăn trở, giờ khắc này mới yên tâm phần nào.
Chàng mỉm cười, ôn tồn ra hiệu cho Mặc Thư:
“Nàng ấy ở ngay bên trong, muội vào đi.”
Mặc Thư vâng dạ.
Vẻ mặt ngang bướng mắt nhìn thẳng không chớp, ngẩng cao đầu đi sượt qua người Tiêu Minh Diễn.
Tiêu Minh Diễn dễ dàng nhìn thấu được khuôn mặt nàng ta.
Cũng chẳng phải quá đỗi xuất chúng.
Nhưng lại thấy quen mắt tới khó tả.
Hắn dường như đã từng gặp ở đâu đó rồi……
Tiêu Minh Diễn bước xuống thềm bậc.
Không biết đã tiến về phía trước được bao nhiêu bước.
Dòng ký ức cùng tia chớp chói lòa, rạch toạc màn sương đang che lấp trước tầm mắt.
Hắn nhớ ra rồi.
Cái ngày diễn ra yến tiệc, hẹn gặp tại rừng hạnh.
Để tỏ vẻ gần gũi, hắn còn cố tình ngồi xe ngựa bình thường.
Dọc đường âm thầm cầu nguyện, trong lòng đã quyết định xong xuôi.
Nếu như nhan sắc, gia thế của Thanh Điểu đều tương xứng, hắn nhất định sẽ lập nàng làm Thái tử phi.
Nếu gia thế nàng tầm thường……
Vậy thì ban cho nàng vị trí Trắc phi, chờ ngày sau đăng cơ sẽ sắc phong làm Quý phi, cũng không tính là ủy khuất nàng.
Hắn chưa từng mường tượng đến.
Đưa mắt nhìn lại từ đằng xa.
Kẻ tay nắm tín vật nôn nóng đợi chờ ở đó, lại là một ả nha hoàn.
Một ả nha hoàn.
Hắn bóp gãy cả nan quạt, tức giận đến mức bật ra những tiếng cười lạnh.
Dung mạo, xuất thân của ả đều thật hèn kém.
Sao xứng được ngồi đối diện cùng hắn bình thơ, xưng hô tri kỷ?
Một bầu nhiệt huyết chân thành của bản thân, vậy mà lại bị một loại hạng người như vậy lừa gạt suốt ba năm ròng!
Hắn giận điên người.
Giận đến mức chỉ muốn giết người cho hả dạ.
Nhưng lại cảm thấy làm vậy sẽ khiến bản thân tỏ ra quá bận lòng.
Hắn lười nhác chẳng buồn dòm ngó thêm.
Hậm hực hất tung rèm cửa xe, chuyển hướng đi đến buổi yến tiệc.
Gần tới nơi, kẻ hầu vì tài năng đánh xe yếu kém, đã làm kinh động đến một nữ tử bận thanh y đang chực lên xe.
Khí chất của nữ tử ấy vô cùng xuất trần.
Tựa như quý nữ nhà ai có công chuyện nên cáo lui sớm, ngay đến cả vạt váy lấm lem bùn đất cũng chẳng mấy bận tâm.
Nàng chỉ khẽ liêng mắt nhìn sang một cái, sau đó bước lên xe.
Chính bởi động tác này.
Đã khiến hắn thoáng bắt gặp được gương mặt nàng qua khe hở của tấm rèm.
Một khuôn mặt thanh tú tuyệt trần, khiến hắn nhớ nhung không dứt cho đến tận bây giờ.
Ngày nào hắn cũng tương tư.
Đó mới là dáng vẻ mà Thanh Điểu đáng lẽ phải có.
Chỉ duy khuôn mặt ấy, mới xứng đáng với hình tượng Thanh Điểu trong lòng hắn, mới xứng đáng với ngôi vị Chính phi Thái tử của hắn.