Bùi Tố có lẽ lại không nghĩ như vậy.
Kể từ ngày đi chọn vải may y phục đó, bất cứ lúc nào ta ra khỏi cửa, luôn có thể chạm mặt chàng.
“Thật tình cờ”.
Đó trở thành cụm từ ta nghe chàng thốt ra nhiều nhất.
Chàng cất công tháp tùng ta đi đặt trâm cài đầu, cùng ta đi chùa Tướng Quốc dâng hương, theo ta đi lấy giá y, lại còn rủ ta ra thao trường một bận.
Trường thương trong tay chàng.
Thân thủ uyển chuyển bay nhảy, ánh bạc lóe lên như thác đổ, một bộ thương pháp múa như mây bay nước chảy.
Lúc thu thế, khóe mắt lại lén lút liếc về phía ta.
Thấy ta đang chăm chú dõi theo, gốc tai lập tức đỏ bừng.
Kể từ ngày hôm đó.
Bùi Tố không thèm viện cớ ngẫu nhiên nữa, bóng dáng chàng thường xuyên xuất hiện ở Khương gia.
Bầu bạn cùng tổ phụ chơi cờ, ngồi xuống uống trà đàm đạo với phụ thân.
Ngay cả đóa hoa lụa mẫu thân mới cài lên tóc, chàng cũng có thể thật tâm buông lời khen ngợi.
Chỉ là hễ nhìn thấy ta, chàng liền đ á n h mất đi sự ung dung.
Bên dưới làn da vốn không được trắng trẻo cho lắm, lại mơ hồ ửng lên một vệt đỏ.
Năm ngày trước lúc đại hôn.
Nét mặt Bùi Tố lộ vẻ lo lắng bồn chồn, đẩy một chiếc hộp gấm đến trước mặt ta.
“Tuyết, Tuyết Loan.”
Chàng ngập ngừng ấp úng, khuôn mặt hơi tái đi
“Có một chuyện…… ta cần phải cho nàng biết.”
Chàng đem ngọn nguồn gốc rễ, kể lại rõ ràng hiểu lầm giữa ta và Tiêu Minh Diễn.
—— Lần hẹn gặp ở rừng hạnh ngày hôm đó, Thái tử đã nhận nhầm Mặc Thư là ta, tưởng rằng mình bị lừa nên nổi trận lôi đình, bèn sai chàng đến để truyền lời tuyệt giao.
“Bên trong chiếc hộp gấm này, là những bức thư nàng đã viết cho hắn trong suốt ba năm, hắn bảo ta đem đi thiêu rụi, nhưng ta…… không nỡ.”
“Từ rất sớm khi hai người mới bắt đầu gửi thư cho nhau, ta đã được đọc qua những nét chữ của nàng. Khi ấy ta chỉ cảm thấy ngưỡng mộ, kinh ngạc trước một tiểu thư khuê các như nàng lại sở hữu tấm lòng bao la, tầm nhìn sâu rộng đến nhường ấy.”
“Về sau ta tình cờ bắt gặp nàng, từ giây phút chạm mặt đã đem lòng say đắm, nhưng không dám đường đột. Ta chỉ mong một ngày nào đó có cơ hội làm quen, tự mình mở lời thưa hỏi tâm ý của nàng.”
“Sau này nữa…… chính là hôm ở rừng hạnh, ta biết được nàng chính là Thanh Điểu, chỉ thấy ông trời rủ lòng thương xót……”
Dường như lo sợ ta sẽ tức giận.
Chàng cực kỳ dè dặt, vừa nói vừa đ á n h mắt dò xét biểu cảm của ta.
Đến cuối cùng, đáy mắt vương chút đau buồn, nhưng giọng điệu lại càng thêm phần chân thành.
“Tuyết Loan, ta biết ta không nên lừa gạt nàng, nếu nàng hối hận, bây giờ đi giải thích rõ ngọn ngành với Thái tử vẫn còn kịp.”
“Ta thật lòng trân trọng nàng, nên lại càng mong nàng sẽ được như ý, viên mãn.”
“Ta…… sẽ tôn trọng mọi quyết định của nàng.”
Những lời lẽ này, thâm tình xuất phát từ tận đáy lòng.
Khiến cõi lòng ta không sao bình lặng lại được, sửng sốt hồi lâu.
Ta im lặng đón lấy chiếc hộp gấm.
Ta không mở ra mà tiện tay đặt nó sang một bên.
Đây là lần đầu tiên ta cảm thấy hai má mình nóng ran, có chút không dám nhìn thẳng vào chàng.
“Bộ trâm cài lần trước chàng đi đặt cùng ta…… đã làm xong rồi, hôm qua Mặc Thư mới đi lấy về, Hoàng hậu nương nương lại cử người mang tới thêm hai bộ nữa.”
“Lúc chàng tới ta đang phải khó xử, chẳng biết ngày xuất giá…… nên đeo bộ nào mới tốt.”
Ta ngước mắt lên, ánh nhìn kiên định xoáy thẳng vào sâu trong mắt chàng.
“Chàng…… nếu như rảnh rỗi thế, chi bằng giúp ta chọn một chút?”
Bùi Tố ngẩn người.
Ngay sau đó đôi mắt chợt ánh lên tia sáng lấp lánh, khóe môi khẽ mím lại.
Lúc cất lời, giọng nói lại nghẹn ngào.
“Được, để ta giúp nàng chọn.”
Hai người chúng ta từ đây tâm ý tương thông.
Cho tới tận ngày đại hôn, cũng không ai đả động gì tới Thái tử nữa.
Ngày thứ hai sau lễ thành hôn.
Nàng dâu mới vốn dĩ phải đi bái kiến phụ mẫu của phu quân.
Ngặt nỗi phụ thân của Bùi Tố đang trấn thủ biên cương chưa về, còn mẫu thân chàng thì đã qua đời từ sớm.
Hoàng hậu nương nương, chính là bậc bề trên ruột thịt duy nhất của Bùi Tố hiện còn ở lại kinh thành.
Chàng dắt ta vào cung thỉnh an.
Vừa khéo Tố Niệm cũng có mặt ở đó, đang ngồi ngay ngắn bên cạnh Hoàng hậu.
Hoàng hậu nắm lấy tay ta hỏi han ríu rít, nhưng ta lại thỉnh thoảng liếc nhìn Tố Niệm.
Bản chuyển ngữ của Nguyện Người Như Sao Như Trăng được đăng duy nhất tại Meo Mập . Nếu bạn đang đọc tại nơi khác , thì chính xác là đã bị trang khác ăn cắp rồi đăng lại . Đứa nào ăn cắp bản chuyển ngữ này cả dòng họ tụi bây chính là súc vật ( để vầy rồi mà vẫn bị mấy con súc vật ăn cắp )
Lễ giáo trong hôn sự hoàng gia vô cùng phức tạp.
Cho tới tận bây giờ nàng ấy vẫn chưa chính thức được sắc phong, tuy vẫn còn búi tóc của thiếu nữ, nhưng giữa hàng lông mày đã có thêm vài phần điềm đạm.
Nhìn thấy ta…… mà sâu trong đáy mắt lại chẳng hề vương lấy một nụ cười.
Ta đang cảm thấy kỳ lạ.
Chợt nghe đằng sau lưng vang lên tiếng bước chân.
Tiếng đế giày chẳng nhanh chẳng chậm, gõ lộp cộp lên nền gạch vàng.
Lồng ngực ta bỗng nhói lên một cách khó hiểu.
“Thái tử đến rồi à?”
Hoàng hậu đã mỉm cười đứng dậy:
“Con ốm cả một khoảng thời gian dài như vậy, ngay cả hôn lễ của Tố nhi cũng bỏ lỡ…… Mau tới đây gặp gỡ đệ muội ( em dâu ) con đi, là khuê nữ nhà họ Khương, ngày bé chắc con cũng từng gặp qua rồi……”
Ta hít vào một hơi thật chậm.
Đúng lúc vạt áo và đôi ủng màu minh hoàng xuất hiện cách trước mặt ba bước chân.
Ngước đầu lên, bắt gặp một đôi mắt ngạc nhiên pha lẫn vẻ sững sờ.
Nét mặt Tiêu Minh Diễn đóng băng lại, ánh mắt dán chặt thật lâu.
Ta khuỵu gối hành lễ, giọng điệu bình tĩnh:
“Thần nữ Khương Tuyết Loan, bái kiến Thái tử điện hạ.”
Chàng chẳng mảy may nhúc nhích.
Cũng chẳng bảo ta bình thân.
Bầu không khí ngưng trệ mất vài nhịp.
Hoàng hậu nhận ra điểm bất thường, nụ cười trên khuôn mặt hơi cứng lại.
Tố Niệm từ sớm ngay khi Tiêu Minh Diễn vừa xuất hiện, đã vò chặt lấy chiếc khăn tay.
Hiện tại như hiểu ra điều gì đó, mắt nàng ấy đỏ hoe, cắn chặt môi dưới.
Ta đang định tự mình đứng dậy.
Tiêu Minh Diễn lại có hành động nhanh hơn ta.
Gần như chỉ trong một chớp mắt.
Chàng bước lên một bước, tóm lấy cổ tay ta thật chặt.
Sâu thẳm trong mắt dường như hiện lên vẻ hoang mang, rồi từng chút từng chút một, hóa thành nỗi bàng hoàng.
“…… Vừa rồi nàng nói——”
Chàng khàn giọng, yết hầu nặng nề lăn lộn một cái.
“Nàng…… tên gì?”
Trong thâm tâm ta khẽ buông tiếng thở dài, ta biết ngày này sớm muộn gì cũng tới.
Giằng tay ra khỏi tay chàng, vén mép váy lùi lại nửa bước.
Lãnh đạm cụp mắt xuống
“Thần nữ, Khương Tuyết Loan.”
Tiêu Minh Diễn hít sâu một hơi mạnh, giống như đang nghiến chặt hàm răng.
“Tuyết nào, Loan nào?”
Tư thế, giọng điệu của ta đều không hề thay đổi.
“Tuyết rơi sách xanh đến, Loan ngậm thư từ qua.”
“Là cái tên do tổ phụ tự mình đặt cho lúc thần nữ sinh ra, qua năm tháng chưa từng thay đổi.”
Bút danh của ta.
“Thanh Điểu”.
Cũng được lấy từ hai câu thơ này.
Trong đại điện im ắng đến tột độ, không khí tưởng chừng như ngưng đọng lại.
Tiêu Minh Diễn im lặng một hồi lâu chẳng nói năng gì.
Ánh nhìn khép kín của ta hơi nhướng lên.
Thấy ngón tay thả lỏng bên người chàng giật bắn kịch liệt vài cái.
Rồi từng ngón, từng ngón một, siết chặt thành nắm đấm.
“Nàng…… nàng có phải là……”
Chàng nhìn trừng trừng vào khuôn mặt ta.
Bước chân tựa như vô thức, tiến về phía trước nửa bước.
Ta đang định lùi ra sau.
Lại nghe thấy——
“Thái tử điện hạ, ngọc thể đã khá hơn chút nào chưa?”
Bùi Tố rảo bước đi vào đại điện.
Lách mình một bước chen vào giữa ta và Tiêu Minh Diễn, chắn ta ở phía sau.
Trong ngực chàng ôm một bó hoa Quỳnh thật lớn.
Những đóa hoa trắng muốt cầu kỳ xếp chồng lên nhau nhô ra sau bả vai chàng, phô bày ngay trước mắt ta.
Nhờ chàng xen ngang, không khí trong đại điện bất chợt chùng xuống.
Ánh mắt ta không kìm được mà bị thu hút bởi đóa hoa.
Hoàng hậu có ý muốn xoa dịu, cũng đột nhiên cất tiếng cười mắng mỏ.
“Cái con khỉ đột này!”
“Nói Tuyết Loan thích nhưng chưa từng được chiêm ngưỡng, nằng nặc nài nỉ ta muốn hái một cành cho nàng ấy ngắm…… Bổn cung dốc công chăm sóc bao nhiêu năm mới sống được một cây này, ngươi chẳng lẽ đã vặt trụi cả cái cây của ta rồi?”
Hoa Quỳnh vốn mọc ở Dương Châu, thường hay được xưng tụng trong thi ca.
Khí hậu kinh thành lạnh giá, thực sự rất khó vun trồng.
Hành động này…… quả thật là không thỏa đáng.
Ta chợt cảm thấy hoảng sợ, đang định thay Bùi Tố tạ tội với Hoàng hậu.
“Có hoa thì hái thôi mà.”
Bùi Tố lại ngoảnh đầu bồi tội cười cười
“Dì trồng nó, chẳng phải là để cho người ta thưởng thức sao?”
Giọng điệu của chàng nửa phần làm nũng nửa phần giở thói vô lại.
Chọc cho Hoàng hậu cũng phải phì cười theo.
Nhưng tấm lưng chắn trước mặt ta vẫn còn căng cứng, bước chân chẳng xê dịch lấy một tấc.
Tầm mắt Tiêu Minh Diễn cuối cùng cũng dời khỏi khuôn mặt ta.
Ánh nhìn lạnh lẽo buông xuống bó hoa, rồi lại di chuyển tới gương mặt Bùi Tố.
Cuối cùng hích mạnh vào bả vai chàng.
Sâu trong đôi mắt chất chứa một trận giông bão, gằn giọng ra lệnh:
“Bùi Tố, ngươi ra đây cho Cô!”
Một lát sau.
Bó hoa được trao vào trong ngực ta.
Bùi Tố cúi đầu nhìn ta, thần sắc vẫn điềm nhiên như cũ.
“Đừng sợ, ta đi một lát rồi sẽ quay lại.”
Giọng nói của chàng vô cùng nhỏ nhẹ.
Thế nhưng bàn tay ấn trên vai ta lại hơi dùng sức, dồn nén đến tột độ ý tứ vỗ về.
Ta đưa mắt dõi theo bóng lưng chàng.