Hóa ra……
Thực sự là nàng.
Tiêu Minh Diễn chợt nở nụ cười.
Hắn cảm nhận được, trái tim mình tựa hồ đã trở nên trọn vẹn.
Nhưng chỉ một loáng sau.
Hắn lại cảm thấy, cõi lòng mình đang vỡ vụn ra từng tấc.
Nàng, chính là Thanh Điểu.
Nàng cũng chính là người đã khiến hắn ngày đêm nhung nhớ.
Hắn đã tìm nàng một khoảng thời gian thật dài mà chẳng thấy.
Hôm nay rốt cuộc cũng có cơ duyên tương ngộ.
Trớ trêu thay.
Trớ trêu thay——
Tiêu Minh Diễn đôi mắt đỏ sòng sọc, chôn chặt hai chân.
Bùi Tố vẫn câm lặng, buông lỏng ở đằng sau lưng.
Giây tiếp theo.
Hắn đột ngột quay mình, vung thẳng một đấm vào mặt Bùi Tố!
Đây là một cú đấm chất chứa đầy sự căm hận.
Bùi Tố cam tâm tình nguyện đón lấy, đến nửa khuôn mặt cũng chẳng thèm nghiêng đi.
“Bùi Tố!”
Tiêu Minh Diễn hận đến sắp hóa điên rồi, mặc kệ tất thảy, lại vung thêm một nắm đấm nữa.
“Cô tin tưởng ngươi đến thế, ngươi lại dám cả gan lừa dối Cô!”
Hắn hung tợn vung tiếp một quyền.
“Ngươi có được bao nhiêu cái mạng? Ngươi tưởng rằng Cô không dám giết ngươi sao!?”
Hắn nghiến răng nghiến lợi, lại thêm một đấm.
“Ngươi thân là bề tôi! Lại dám dòm ngó Thái tử phi của Cô? Dám cướp nữ nhân của ta! Bùi Tố, ngươi sống chán chê rồi đúng không! Ngươi không sợ ta sẽ tru di cửu tộc nhà ngươi sao!?”
Hắn đã hoàn toàn đánh mất đi lý trí.
Bùi Tố lùi liền mấy bước.
Cuối cùng cũng đưa tay lên phản đòn, chạm mắt trực diện với kẻ đang trừng đỏ hai tròng mắt trước mặt.
“Khởi bẩm Thái tử điện hạ.”
Khóe miệng chàng đã túa rỉ tơ máu, nhưng ánh nhìn lại thản nhiên như không.
“Thần quả thực có ngưỡng mộ văn tài của Thanh Điểu cô nương, nhưng chưa từng ôm dã tâm thèm khát.”
“Khương Tuyết Loan là người trong mộng của Thần, nhưng tuyệt đối chẳng phải là thứ Thần đoạt được từ trong tay Điện hạ.”
“Lẽ nào Điện hạ đã quên, sau khi từ rừng hạnh trở về ngày hôm đó, Thần đã bao phen há miệng muốn bẩm báo ngọn ngành, là do tự Ngài chối bỏ đấy chứ.”
Tựa như sét đánh ngang tai.
Tiêu Minh Diễn thình lình chết sững.
Nắm đấm đóng băng lơ lửng giữa không trung.
Hắn nhớ ra rồi.
Mấy ngày sau đó, Bùi Tố quả thực đã dăm lần bảy lượt lui tới Đông cung tìm hắn.
Lần nào mở miệng, cũng đều liên quan tới Thanh Điểu, nhưng đều bị hắn gạt phăng đi không sót lời nào.
“Đã bảo là ngươi không được nhắc tới ả ta nữa cơ mà!”
“Cô nói là Cô không muốn nghe!”
“Cút cút cút, cút ra ngoài cho ta!”
Hắn khi ấy…… rốt cuộc đang làm cái quái gì vậy?
Đúng rồi.
Bản chuyển ngữ của Nguyện Người Như Sao Như Trăng được đăng duy nhất tại Meo Mập . Nếu bạn đang đọc tại nơi khác , thì chính xác là đã bị trang khác ăn cắp rồi đăng lại . Đứa nào ăn cắp bản chuyển ngữ này cả dòng họ tụi bây chính là súc vật ( để vầy rồi mà vẫn bị mấy con súc vật ăn cắp )
Khi ấy, tâm trí hắn chỉ tràn ngập hình bóng nữ tử bận thanh y mà hắn đã vô tình bắt gặp.
Hắn đặt trọn một bầu tâm tư, chỉ để lùng sục tìm kiếm nàng.
Nhớ mong đến mức sinh ra bệnh tương tư.
Thật không ngờ……
Là do chính tay hắn……
Cõi lòng Tiêu Minh Diễn chấn động kịch liệt, cả người run lên bần bật.
Nơi cuống họng bỗng dâng lên một cỗ mùi máu tanh tưởi, như thể có vật gì đó đã bị moi móc sống từ trong lồng ngực.
“Phụt——”
Hắn phun ra một ngụm máu tươi, khoảng không trời đất trước mặt phút chốc đã hỗn loạn thành một mớ bòng bong.
Thân thể lảo đảo dữ dội.
Vào khoảnh khắc sấm nổ vang rền tận phía chân trời, cũng là lúc hắn bất thình lình gục ngã.
Hậu điện của tẩm cung Hoàng hậu.
Thái y từ nội thất lùi ra, khom người nói:
“Điện hạ chỉ là uất khí công tâm, vi thần châm cứu xong đã không còn đáng ngại, tĩnh dưỡng vài ngày là khỏi.”
Đôi vai đang căng cứng của Hoàng hậu buông lỏng xuống.
Ánh mắt bà lướt qua Bùi Tố đang quỳ thẳng tắp trên mặt đất. Rồi lại rơi xuống người ta đang quỳ cạnh chàng, khựng lại một lát.
“Các ngươi đứng lên, về đi.”
Giọng bà mệt mỏi, dường như đang đè nén cảm xúc.
Bùi Tố cung kính dập đầu:
“Bùi Tố, đa tạ… Hoàng hậu nương nương.”
Chàng đứng dậy trước ta một bước, đưa tay đỡ ta lên.
Ta cử động đôi chân đã tê mỏi. Qua bờ vai của Bùi Tố, ta nhìn Diệp Tố Niệm một cái cuối cùng.
Nửa khắc trước.
Bùi Tố cõng Thái tử đang ngất xỉu vào điện. Rõ ràng trên mặt chàng đầy vết bầm tím, khóe môi rỉ máu. Nhưng Diệp Tố Niệm hoàn toàn vờ như không thấy.
Nàng ta lớn tiếng chất vấn Bùi Tố sao dám mưu hại Thái tử, rồi gọi người tới bắt giữ hai chúng ta.
May mà Hoàng hậu nương nương tuy sốt ruột nhưng vẫn chưa hoàn toàn mất đi chừng mực, chỉ lệnh cho hai chúng ta quỳ ở đây đợi Thái tử tỉnh lại.
Ngay khoảnh khắc đó.
Diệp Tố Niệm đã động sát tâm với ta và Bùi Tố.
Lúc này, nàng ta đang đứng bên cạnh Hoàng hậu, trên mặt không chút biểu cảm.
Ta lặng lẽ nhìn thẳng vào mắt nàng ta.
Nàng ta trước sau vẫn giữ khuôn mặt lạnh lùng. Không né tránh ánh mắt, cũng không nói một lời.
Đôi mắt vốn dĩ tươi sáng xinh đẹp, giờ đây lại chất chứa đầy sự đố kỵ và oán độc.
Ta chợt thấy buồn bã.
Tình nghĩa thuở thiếu thời, bạn bè thân thiết chốn khuê phòng.
Hơn mười năm giao tình, đến cuối cùng lại tàn tạ đến mức này.
Ta thu ánh nhìn lại. Mặc cho Bùi Tố dắt tay, xoay người bước đi.
“Khoan đã.”
Ngay lúc chuẩn bị bước ra khỏi cửa điện, một ma ma bước nhanh vào.
“Khẩu dụ của Thái tử điện hạ—”
Bà ta cản đường ta, tư thái không mấy cung kính.
“Đặc phái nô tỳ đưa Khương cô nương hồi phủ, để dạy dỗ cô nương quy củ.”
“Nàng ấy đã gả cho ta làm thê tử, còn học quy củ gì nữa?”
Bùi Tố sầm mặt, bước lên chắn trước mặt ta:
“Cũng không cần bà đưa đi, ta tự khắc đưa phu nhân hồi phủ.”
“Tướng quân thứ tội.”
Ma ma mắt nhìn mũi, mũi nhìn tâm, không mảy may nhúc nhích.
“Thái tử điện hạ đã nói, đây cũng là vì muốn tốt cho Khương cô nương.”
Sắc mặt Bùi Tố đột nhiên trầm xuống xanh mét.
Ta nghiêng đầu nhìn Hoàng hậu.
Bà vẫn ngồi ngay ngắn ở ghế trên, khóe miệng khẽ mím.
Sắc mặt vô cùng khó coi. Nhưng không nói một lời, hoàn toàn không có ý ngăn cản.
Bà ấy đây là, đang giận lây sang ta.
Ta lập tức hiểu ra.
Thái tử vì ta mà thất thái, lại thổ huyết ngất xỉu. Bà không nỡ trách con trai mình, lại không tiện quá khắt khe với Bùi Tố, liền trút hết tội vạ lên đầu ta.
“Còn không mau cút—”
Bùi Tố lạnh giọng định mắng.
Ta kéo chàng lại, nắm chặt lấy tay chàng.
“Tuyết Loan cẩn tuân giáo hối, làm phiền ma ma.”
Bùi Tố quay mặt nhìn ta. Vành mắt chợt đỏ lên vì giận dữ.
Ta bóp tay chàng chặt hơn, nhẹ nhàng lắc đầu với chàng.
Cuối cùng.
Bùi Tố cúi đầu, không nói thêm lời nào nữa.
Ra khỏi cửa điện, ta vốn định lúc ngồi cùng xe với Bùi Tố sẽ an ủi chàng vài câu. Nhưng chúng ta còn chưa bước đến trước xe ngựa nhà mình, ma ma đã chuẩn bị sẵn một chiếc xe ngựa khác.
Bà ta vén rèm, đợi ta lên xe: “Khương cô nương, mời.”
“Nàng ấy đi chung xe với ta là được rồi.” Bùi Tố lạnh lùng nhìn bà ta.
“Điện hạ căn dặn, nam nữ thụ thụ bất thân.” Ma ma giọng điệu nhạt nhẽo
“Tướng quân nếu không yên tâm, có thể đi theo phía sau.”
Lồng ngực Bùi Tố phập phồng kịch liệt.
Ta vỗ vỗ cánh tay an ủi chàng, rồi bước lên chiếc xe đó.
Xe ngựa chạy một mạch đến cửa Khương phủ.
Ta xuống xe.
Bùi Tố cũng xoay người xuống ngựa, đang định bước vào theo thì bị hai tên thị vệ mang đao ngoài cửa chặn lại.
“Điện hạ có lệnh—”
Tên thị vệ không chút cảm xúc, bày ra tư thái cứng rắn:
“Người Khương gia ngoại trừ Khương cô nương ra, đều có thể tùy ý ra vào.”
Tên thị vệ khác cầm đao chắn ngang phía trước.
“Bùi đại nhân không nằm trong số này, nếu muốn xông vào, sẽ bị coi là đối đầu với Đông cung.”
“Đối đầu với Đông cung?”
Sắc mặt Bùi Tố thay đổi hoàn toàn. Chàng đã mất đi lý trí.
Bước lên một bước, vung tay cướp đao.
“Hắn làm vua không nhân từ, làm bạn không trọng nghĩa, hôm nay ta cứ muốn xông vào đấy, thì làm sao!?”
“Bùi Tố! Chàng đứng lại đó!”
Ta đứng bên trong ngưỡng cửa, nghiêm giọng quát dừng chàng lại.
Bùi Tố xách đao, qua mặt thị vệ nhìn thẳng vào ta. Lồng ngực phập phồng dữ dội, hai mắt vằn tia máu, nhưng rốt cuộc không xông lên nữa.
“Chàng về trước đi.” Ta nói.
Chàng không nhúc nhích.
“Bùi Tố, chàng về trước đi.”
Ta dịu giọng gọi tên chàng, lại mấp máy môi không phát ra tiếng:
“Thiếp không sao, chàng phải nghĩ cho Bùi gia.”
Hàng chân mày Bùi Tố chợt nhíu lại, đôi mắt lập tức ngấn lệ.