Sao có thể như thế chứ?

Ta cau mày lườm nàng ấy một cái, đang định lên tiếng chối từ.

Bùi Tố lại nhìn ta, đôi mắt chợt sáng rỡ, khóe môi khẽ nhếch

“Được không?”

Ta nghẹn lời mất nửa nhịp.

Chẳng thể thốt ra lời từ chối nào nữa, đành phải gật đầu.

“Vậy…… làm phiền Tướng quân rồi.”

Sau khi ta yên vị.

Tiếng vó ngựa vang lên trước, xe ngựa theo đó cũng khởi hành.

Diệp Tố Niệm khẽ thở dài, tựa đầu lên vai ta.

Ta liếc mắt sang nhìn nàng.

Mới phát hiện nét mặt nàng ủ dột, dưới mắt còn quầng thâm nhàn nhạt, liền mỉm cười trêu đùa:

“Chẳng lẽ do tâm nguyện thành hiện thực quá đỗi hưng phấn nên đêm qua không ngủ ngon giấc sao?”

Nàng ấy đã ngưỡng mộ Thái tử từ lâu.

Lại mang thân thế danh môn, từ nhỏ đã được gia tộc đặt rất nhiều kỳ vọng.

Nếu như không trúng tuyển tại yến tiệc ngày hôm đó, không đợi qua năm sau, nàng ấy sẽ bị đưa vào hậu cung của đương kim bệ hạ.

Thánh thượng tuổi đã ngoại ngũ tuần, hậu phi đếm không xuể.

Đối với nàng ấy mà nói, cục diện hiện tại đã là vô cùng viên mãn rồi.

Thế nhưng Diệp Tố Niệm nghe xong, lại thở dài lần nữa.

“Cậu không biết đâu……”

Lời mới nói được một nửa, bên ngoài xe bỗng rộ lên những tiếng ồn ào huyên náo.

Có tiếng binh lính hô to “người đi đường dạt ra”, cưỡi ngựa vút qua.

Giữa cơn hỗn loạn, xe ngựa của chúng ta cũng buộc phải tấp vào lề.

Ta vén rèm định thăm dò xem có chuyện gì.

Đúng lúc chạm phải ánh mắt trấn an của Bùi Tố.

“Không sao đâu.”

Chàng xoay ngựa canh gác bên ngoài cửa sổ xe, ánh mắt đong đầy ý cười cúi nhìn ta:

“Ta lo liệu là được rồi, nàng không cần xuống đâu.”

Phong thái chàng thoải mái, chẳng hề lộ vẻ khó xử.

Lòng ta thấy bình yên trở lại.

Gật gật đầu, thả rèm cửa xuống.

Không bao lâu sau.

Bên ngoài cửa sổ vang lên một giọng nói trầm thấp từ tính mà lạnh lẽo.

“Vốn có việc tìm ngươi, người hầu được phái đi lại báo rằng, ngươi không có ở phủ.”

“Trông ngươi mặt mày hớn hở thế kia, đây là chuẩn bị đi đâu?”

Giọng nói này……

Là……

Ta còn chưa kịp phản ứng, tay đã bị Tố Niệm bất chợt nắm chặt lấy.

Lòng bàn tay nàng ấy ươn ướt mồ hôi, ánh mắt sáng lấp lánh, nhìn ta làm một khẩu hình miệng không phát ra tiếng.

“Là Thái tử.”

2.

Trong vô thức ta vén nhẹ rèm cửa hé ra một khe nhỏ, đưa mắt nhìn ra ngoài.

Trong chiếc xe ngựa màu minh hoàng, người đàn ông đầy vẻ kiêu sa cũng đồng thời quay đầu lại.

Ngay lúc ánh mắt sắp chạm nhau, Bùi Tố đã thúc ngựa tiến lên hai bước, hoàn toàn che khuất tầm nhìn.

“Vạn mong Điện hạ chớ trách.”

Bùi Tố mỉm cười bẽn lẽn, cung kính hành lễ.

“Thần đệ sắp tới ngày đại hôn, hôm nay đã nhận lời cùng tân nương tử đi chọn xấp vải may y phục, liệu ngày mai có thể——”

“Bỏ đi, không có gì quan trọng cả.”

Tiêu Minh Diễn nhạt cười, giọng điệu chuyển sang trêu chọc.

“Là Cô quên mất phải chúc mừng Bùi tướng quân trước, Tướng quân xin hãy lượng thứ cho.”

“Điện hạ nói quá lời, Thần đệ nào dám.”

Bùi Tố làm tròn lễ nghĩa, lại thuận thế cười nói.

“Thật trùng hợp, Diệp cô nương và thê tử của thần là tỷ muội khuê phòng, lúc này cũng đang ở trên xe, Điện hạ nếu có rảnh rỗi…… chi bằng cùng đi với chúng thần?”

Không khí tĩnh lặng đi một nhịp.

“Không cần đâu.”

Tiêu Minh Diễn lập tức thu lại nụ cười, giọng nói cũng trở nên lạnh lẽo.

“Cô vẫn còn việc bận, ngươi đi cùng họ đi.”

Xe ngựa lại chuyển bánh.

Ánh sáng trong mắt Tố Niệm từ lâu đã lụi tàn, sắc mặt cực kỳ khó coi.

Ta không khỏi sinh lòng nghi hoặc:

“Yến tiệc thưởng hoa ngày hôm đó, không phải ngài ấy đối với cậu……”

“Đến cậu cũng nghe nói rồi à?”

Tố Niệm cười khổ lắc đầu, khẽ kề sát vào tai ta.

“Cậu không biết đâu, hôm đó lúc ta đi thay y phục, tình cờ nghe được Điện hạ và Bùi tướng quân đang trò chuyện.”

“Điện hạ vốn dĩ có một nữ tử tâm giao, định bụng sẽ cưới nàng làm Chính phi, ai ngờ nữ tử ấy phẩm hạnh kém cỏi, lấy thân phận tỳ nữ để lừa gạt Điện hạ suốt ba năm! Điện hạ có lẽ cảm thấy bị mất mặt, trong lòng sinh hờn dỗi, lúc này mới thuận theo sự sắp xếp của Hoàng hậu nương nương, chọn ta……”

Nụ cười của nàng mang chút đắng cay.

Đột nhiên lại thất thần một hồi, do dự hỏi ta:

“Tuyết Loan, ngày hôm đó…… lúc cậu rời khỏi yến tiệc, có bắt gặp xe ngựa của Thái tử không?”

Ta lắc đầu.

Quy cách xe ngựa của Thái tử rất nổi bật.

Hôm đó ta vội vã rời đi, chỉ gặp qua một chiếc xe ngựa bình thường.

Dường như đang mải miết đi đường, nước bẩn bắn lên còn làm vấy bẩn cả vạt váy của ta.

“Không phải cậu thì tốt rồi.”

Tố Niệm thở phào nhẹ nhõm, giọng điệu cũng dần buông lỏng.

“Đông cung mấy ngày nay đang bủa đi tìm người khắp nơi, dò hỏi xem yến tiệc ngày hôm đó có quý nữ nhà ai mặc y phục màu xanh, có vẻ như Thái tử vô tình thoáng thấy nên có ý muốn nạp thiếp…… Ta nhớ cậu luôn thích mặc màu xanh, còn sợ cậu có duyên với Thái tử……”

Nàng ấy tự mình lẩm bẩm trong niềm vui sướng.

Chẳng hề nhận ra trong góc xe, Mặc Thư đã bàng hoàng bịt chặt lấy miệng mình.

Chiếc váy dài màu xanh nhạt bị lấm bẩn ấy, hôm qua chính tay con bé đã phải đem đi giặt.

Vô tình lại chắp vá ra được chân tướng sự việc.

Ta hờ hững rủ mắt xuống.

Trong bụng tự nhủ phải hay không phải, có gì quan trọng cơ chứ.

Trên thế gian này, đâu phải mọi sự trùng hợp đều có thể gọi là duyên phận.


Mẹo: bạn có thể dùng phím ← → hoặc A, D để chuyển chương nhanh hơn.
❤️ Cảm ơn bạn đã ghé thăm Ahay.io.vn – Thế Giới Truyện Hay. Chúc bạn có những phút giây thư giãn tuyệt vời!