Ngày thứ hai, Hoàng đế lại tiếp tục gióng trống khua chiêng đưa lễ vật đến cho ta, với lý do là để ta an thần tịnh tâm.

Thực ra ta chẳng có kinh hãi nào cần xoa dịu, chỉ thấy cạn lời.

Khi đi trên đường, người người đều nơm nớp sợ hãi ta.

Ta quả thật là sủng quán hậu cung rồi.

“Bệ hạ sủng ái Quý phi nương nương như vậy…”

“Đó chẳng phải là vì phụ huynh của ngài ấy sao.”

“Nhưng ta thấy không phải vậy.”

Ta say sưa nghe trộm góc tường, hai tiểu cung nữ đang mải mê bàn tán.

“Quý phi nương nương phách lối như vậy, Bệ hạ nếu vì phụ huynh của ngài ấy mới sủng ái ngài ấy, thì giữ thể diện một chút là được rồi, nhưng hiện tại vì Quý phi, Bệ hạ quả thực là mờ mắt điên đảo rồi.”

“Ai da, ta thấy Quý phi nương nương cũng không tính là tuyệt sắc cơ mà.”

“Ngươi thì biết cái gì, tình nghĩa của Bệ hạ và ngài ấy không giống bình thường, ngài ấy từ nhỏ đã quen biết Bệ hạ, cũng coi như là thanh mai trúc mã đó.”

Ta khẽ nhếch khoé môi.

Sau đó rụt tai lại, phân phó cung nhân: “Đi thôi.”

Ta đi thăm Tĩnh tần.

Dạo này tỷ ấy cũng không đến thăm ta nữa.

Thấy ta, tỷ ấy hơi nghiêng đầu: “Sao người lại đến đây.”

Ta tự nhiên ngồi xuống: “Tỷ tỷ đã mấy ngày nay không đến thăm ta, sao bây giờ lại sinh ra khách sáo thế này.”

Tĩnh tần không nói gì.

Ta gãi gãi tai.

Trang sức đeo lủng lẳng trên tai luôn làm ta có cảm giác bất an.

Cảm giác người khác có thể dễ dàng giật đứt hoa tai bất cứ lúc nào, khiến ta bị thương.

Ta thở dài: “Ta thật sự không gạt tỷ, trước kia ta thật sự không thân thiết gì với ngài ấy. Cái gì mà thanh mai trúc mã chứ, toàn là nói bậy bạ.”

Tỷ ấy im lặng một lúc lâu: “Có lẽ là do muội không để ý đó thôi.”

Tĩnh tần là thật lòng thích Hoàng đế.

Tỷ ấy là người cũ từ hồi Tiềm để, tuổi tác còn lớn hơn Hoàng đế hai tuổi.

Thực ra tỷ ấy vẫn giữ được dung mạo thanh tú xinh đẹp, nhưng ở trong cung thì đã bị coi là người có tuổi rồi.

Thấy tỷ ấy cúi đầu, ta khom người ngó thẳng vào mặt tỷ ấy: “Khóc thật đấy à?”

Tĩnh tần rốt cuộc cũng nổi giận: “Không có!”

Ta hì hì cười: “Khóc cái gì chứ.”

Tỷ ấy thở hắt ra một hơi, tuy không còn ủ rũ nhưng vẫn vô cùng hụt hẫng: “Bệ hạ e rằng đã sớm quên mất con người ta rồi.”

Chân tâm là cái gì?

Chân tâm cũng chẳng qua chỉ đến thế mà thôi.

Cũng sẽ bị vứt bỏ như đôi giày rách.

Ban đầu Tĩnh tần tò mò về ta, thực chất chỉ vì tỷ ấy cảm thấy Hoàng đế thật sự thích ta.

Tỷ ấy có chút tuyệt vọng muốn biết tại sao hắn lại thích ta.

Bởi vì ta không hề phù hợp với bất kỳ tiêu chuẩn nào của một nữ tử hiền đức truyền thống.

Ta cũng rất kinh ngạc.

Bởi vì tỷ ấy lại thật sự tin rằng Hoàng đế thích ta.

Có thể thấy tỷ ấy chẳng có chút tư duy chính trị nào.

Chương 8

Tĩnh tần người cũng như tên, dịu dàng điềm tĩnh.

Lần duy nhất tỷ ấy phá lệ là ám chỉ khéo léo trước mặt Hoàng hậu rằng bản thân đã rất lâu rồi không được thị tẩm.

Hoàng hậu mỉm cười nhã nhặn, nhưng lời nói thốt ra lại cực kỳ cay nghiệt: “Tĩnh tần xét theo tuổi tác cũng là người có thể làm tổ mẫu rồi, sao vẫn còn tơ tưởng đến niềm vui chốn khuê phòng chứ.”

Mặt Tĩnh tần đỏ bừng đến mức phát đau, chỉ biết vâng dạ cúi gầm mặt xuống, nước mắt chực trào nơi hốc mắt.

Ta nhìn mà chướng mắt, liền lên tiếng: “Nương nương có biết dân gian có câu tục ngữ, không có ruộng nào cày hỏng, chỉ có trâu cày đến chết hay không.”

“Trâu còn chưa mệt đến mức đi không nổi, sao ruộng lại không thể cày?”

Hoàng hậu hồi lâu không thốt nên lời.

“To gan! Ngươi, ngươi… Trần Quý phi! Ngươi sao dám ví Bệ hạ như… như… Quả thật là thô tục cùng cực!”

Ta vô cùng bình thản: “Bách tính bên ngoài sắp không có cơm ăn rồi, nay quan phủ đang đôn đốc dân chúng đẩy nhanh tiến độ cày cấy vụ xuân, suy cho cùng kế hoạch một năm bắt đầu từ mùa xuân mà. Sao chuyện gì nương nương cũng có thể liên tưởng đến niềm vui chốn khuê phòng được thế?”

Hoàng hậu trượt tay, đánh rơi một chiếc chén ngọc.

Các phi tần khác hoảng sợ đứng bật dậy, thi nhau quỳ rạp xuống.

Ta cầm lấy chén trà, thong dong nhấp một ngụm.

Kiêu ngạo thì phải ra dáng kiêu ngạo.

Đầu gối của ta chỉ quỳ trước người có giá trị lợi dụng.

Hoàng hậu hết cách với ta, dứt khoát chạy đi cáo trạng với Hoàng đế.

Hoàng đế nghe chuyện xong không hề nổi giận, chỉ rút thẻ lục đầu bài của ta.

Đó đại khái là lần đầu tiên ta thất sủng.

Ta nói đại khái là vì ta hoàn toàn chẳng bận tâm chút nào.

Ta không hề mong đợi việc buổi tối đột nhiên bị gọi đến tẩm điện của một nam nhân rồi đột nhiên bị ngủ cùng.

Nhưng Tĩnh tần lại vô cùng áy náy.

“Nương nương đều là bị thần thiếp liên luỵ nên mới thất sủng.”

Nếu không phải Tĩnh tần nói cho ta biết, ta còn chẳng hay mình đã thất sủng.

Ta nói: “Không sao đâu.”

Tỷ ấy im lặng một lát: “Nương nương và Bệ hạ tình sâu nghĩa nặng, nên mới có thể tự tin như vậy.”

Ta thấy tỷ ấy cái gì cũng tốt, chỉ là đọc quá nhiều thơ thẩn sến súa, mà đọc quá ít sử sách.

Về sau Hoàng đế tự mình nguôi giận, Tĩnh tần lại càng vững tin rằng Hoàng đế và ta có một thứ tình cảm độc nhất vô nhị mà người ngoài khó lòng xen vào.

Ta thật sự hết cách, liền đề cử Hoàng đế đến chỗ Tĩnh tần xem sao.

Hắn trầm mặc: “Nàng vốn dĩ không quan tâm trẫm đến tẩm cung của ai, đúng không?”

Ta cũng trầm mặc nhìn Hoàng đế.

Đại ca à.

Hai chúng ta thực ra mới quen biết nhau chưa được bao lâu mà.

Ta có thể sinh ra d/ụ/c vọng chiếm hữu gì với ngài chứ?

Ta lại không phải ngài, muốn gom vạn vật thế gian vào trong lòng bàn tay.

Ta chỉ là một nữ nhân bình thường mà thôi.


Mẹo: bạn có thể dùng phím ← → hoặc A, D để chuyển chương nhanh hơn.
❤️ Cảm ơn bạn đã ghé thăm Ahay.io.vn – Thế Giới Truyện Hay. Chúc bạn có những phút giây thư giãn tuyệt vời!