Trên gương mặt luôn giữ vẻ ôn hòa của Hoàng hậu rốt cuộc cũng hiện lên chút phẫn nộ.

“Trần Quý phi, ngươi xưa nay luôn lỏng lẻo tản mạn, bản cung cũng vẫn luôn dung túng cho ngươi, nhưng lần này…”

Gương mặt nương nương lộ rõ vẻ đau xót: “Khó khăn lắm hoàng tự mới xuất hiện…”

Ta cất tiếng thở dài.

Ân Đáp ứng – người ở chung một điện các với Lương Quý nhân sợ hãi đến mức đôi môi run rẩy bần bật: “Sau khi bị giáng vị, tâm trạng của nàng ấy uất ức buồn bực, lại phải chép kinh văn, đi đến Phật đường quỳ gối tụng đọc. Kết quả là quỳ quá lâu, trên bồ đoàn toàn là máu…”

“Chờ đã.”

Ta ngắt lời nàng ta, phớt lờ đi ánh mắt thù địch của toàn bộ phi tần trong hậu cung chĩa về phía mình: “Bản cung phạt nàng ta chép là Bát Nhã Tâm Kinh! Tâm Kinh! Toàn bộ chỉ có vỏn vẹn hai trăm sáu mươi chữ! Nàng ta chép hai mươi lần còn chưa tốn tới nửa canh giờ đúng không? Niệm năm mươi lần còn chưa mất tới hai khắc đồng hồ chứ gì?”

Ân Đáp ứng khóc lóc như mưa tuôn hoa rụng: “Thần thiếp không biết, thần thiếp chỉ là bị dọa sợ, tất cả đều là máu…”

Ta tiếp tục ngắt lời nàng ta: “Sao nào? Chẳng lẽ lúc ngươi tới tháng chưa từng thấy máu bao giờ hả?”

Ân Đáp ứng cuối cùng cũng ngừng khóc.

Nàng ta trợn tròn mắt nhìn ta, bộ dạng như thể nghẹn một ngụm khí không lên nổi mà cũng không xuống được.

Ta dang hai tay ra tỏ vẻ vô tội: “Hoàng hậu nương nương, chuyện này thực ra chẳng có liên quan gì tới thần thiếp cả.”

Nàng ta nhìn ta, đôi lông mày vẫn nhíu chặt.

“Trần Quý phi, chuyện này bản cung cũng có lỗi. Cho nên, bản cung và ngươi mỗi ngày sẽ chép năm mươi lần Tâm Kinh, sau đó đến Phật đường tụng đọc ba trăm lần, liên tục trong vòng mười ngày, coi như là để cầu phúc cho hài tử của Lương Thường tại.”

Các vị cung phi thi nhau quỳ rạp xuống: “Nương nương từ ái thương xót kẻ dưới, thần thiếp xin tình nguyện noi theo.”

Ta chậc một tiếng: “Ta mới không đi đâu.”

Lại chẳng phải là lỗi của ta, nếu ta mà đi thì cái tội danh này sẽ thực sự đổ ụp lên đầu ta mất.

Hoàng hậu nghiến răng, bộ dạng như đang cố gắng nhẫn nhịn: “Trần Quý phi, chuyện này tuy không thể hoàn toàn trách ngươi, nhưng ngươi và bản cung thân là phi tần vị cao, tự soi xét bản thân thì phải làm gương cho hậu cung.”

Ta thẳng thừng đáp: “Ta không làm.”

Ta là tới đây để giương oai kiêu ngạo, chứ không phải tới để làm hình mẫu phi tần hiền lương thục đức.

Hoàng hậu rốt cuộc cũng nổi giận: “Người đâu! Hôm nay Quý phi không đi cũng phải đi! Mời nàng ta đứng dậy.”

Ta vẫn ngồi vững vàng bất động như Thái Sơn, giương mắt nhìn mấy ma ma đang sải bước tiến tới.

Nực cười, nếu ta mà bị mấy mụ già các ngươi lay chuyển được thì môn công phu Thiên Cân Trụy của ta coi như uổng công tu luyện rồi.

“Nàng ấy phải đi đâu?”

Đột nhiên, một giọng nam nhân lạnh lẽo vang lên cắt ngang.

Hoàng hậu vội vã quỳ xuống hành lễ: “Bệ hạ!”

Nàng ta có chút hờn giận: “Bệ hạ giá lâm mà cũng không thèm thông truyền một tiếng, cung của thần thiếp quả thực ngày càng mất đi quy củ rồi!”

Bệ hạ phẩy tay áo: “Trẫm nghe thấy chỗ này của nàng vô cùng náo nhiệt, liền lệnh cho bọn chúng lui xuống hết rồi.”

Hắn cất tiếng lặp lại câu hỏi một lần nữa: “Nàng muốn đưa Quý phi đi đâu?”

Hoàng hậu khựng lại một nhịp: “Thần thiếp muốn mời Trần Quý phi cùng đi cầu phúc cho hài tử vừa mới sinh non của Lương Thường tại.”

Bệ hạ đưa mắt nhìn ta một cái.

“Thì có liên quan gì đến Quý phi?” Giọng điệu của hắn vô cùng bình thản: “Là trẫm ra lệnh giáng vị nàng ta. Truyền chỉ cho Nội vụ phủ, sau này cứ án theo phân lệ của Quý nhân mà cung phụng, coi như là bồi thường cho nàng ta.”

Hắn vươn tay nắm chặt lấy tay ta: “Chúng ta đi.”

Hơi ấm từ đầu ngón tay truyền đến, ta mới nhận ra bàn tay của mình có hơi lạnh lẽo.

Chương 6

Bệ hạ đưa ta trở về Lai Nghi điện, nhưng bản thân hắn lại không bước vào trong.

Dáng vẻ của hắn vô cùng vội vã: “Tiền triều vẫn còn chính sự, trẫm qua đó trước.”

Hắn nắn nhẹ bàn tay ta: “Đã nói với nàng rồi, có chuyện gì thì cứ tới tìm trẫm. Bọn họ cố ý đổ ụp cái tội danh tày trời này lên đầu nàng, nàng không biết gọi người tới chống lưng hay sao?”

Ta ngước mắt lên nhìn hắn: “Bệ hạ là chỗ dựa của thần thiếp sao?”

Hắn bật cười: “Trẫm đã hứa với ca ca nàng rồi, huống hồ đừng quên, nàng còn là Quý phi của trẫm.”

Hắn xoay người phân phó người hầu bên cạnh: “Cứ nói là ý chỉ của trẫm, Quý phi mấy ngày này không cần đến chỗ Hoàng hậu thỉnh an nữa.”

Hắn lại ban thưởng cho ta không ít đồ vật nhỏ tinh xảo.

Tiểu Đào vui vẻ hớn hở kiểm kê sổ sách rồi đem cất vào kho tàng: “Hừ, đám người kia đều ngày đêm ngóng trông chúng ta gặp xui xẻo, nhưng trái tim của Bệ hạ vẫn đặt ở chỗ này, bọn họ có sốt ruột hơn nữa cũng vô dụng thôi.”

Đồ vật được đưa tới toàn là những thứ ta yêu thích.

Thậm chí còn có một vài loại dược liệu trân quý từ Tây Vực.

Nếu như những thứ này có thể đưa ra biên cương giao cho quân doanh thì tốt biết mấy, nơi đó thứ gì cũng thiếu thốn.

Tĩnh tần tới thăm ta.

Tỷ ấy là người duy nhất trong cái hậu cung này chịu nguyện ý nói chuyện với ta.

Nhìn đống ngọc ngà châu báu vừa được ban thưởng, tỷ ấy khẽ cười: “Muội nhìn xem Bệ hạ sủng ái muội đến mức nào kìa.”

Tỷ ấy cẩn thận đánh giá ta: “Tuy rằng muội không cam tâm tình nguyện tiến cung, nhưng Bệ hạ đối xử với muội chân thành tốt đẹp như vậy, dẫu có là sắt đá vô tình thì cũng phải động lòng thôi.”

Ta chỉ cất tiếng thở dài.Làm sao có thể hoàn toàn không động lòng chứ.

Ta nằm trên giường, nghĩ đến dáng vẻ hôm nay của Lý Dục, từ từ chìm vào giấc ngủ.

Nửa đêm tỉnh mộng, ta chợt ngồi bật dậy.

Khốn kiếp, ta trúng kế rồi!

Bắt đầu từ Lương Quý nhân, lại đến Hoàng hậu nổi giận, rồi đến Bệ hạ xuất hiện cứu ta khỏi nước sôi lửa bỏng.

Đây rành rành là một màn liên hoàn kế!


Mẹo: bạn có thể dùng phím ← → hoặc A, D để chuyển chương nhanh hơn.
❤️ Cảm ơn bạn đã ghé thăm Ahay.io.vn – Thế Giới Truyện Hay. Chúc bạn có những phút giây thư giãn tuyệt vời!