Hoàng đế thật sự đã đến chỗ Tĩnh tần, sau đó hắn quay lại nói với ta: “Nàng còn muốn đề cử trẫm đi đến chỗ ai nữa không?”

Biểu cảm của hắn rất bình tĩnh, cứ như đang làm nhiệm vụ chạy vặt vậy.

Ta nói không cần nữa.

Hoàng đế gật gật đầu, sau đó hắn bắt đầu liên tục tặng lễ vật cho ta.

Lúc ta mới nhập cung chỉ có thể coi là đắc sủng, vẫn có người chia năm xẻ bảy sự sủng ái với ta, khác xa so với hiện tại một mình độc tôn.

Ta cũng chỉ mới tiến cử mỗi một mình Tĩnh tần với Hoàng đế.

Kẻ muốn mắng chửi ta có lẽ vốn định vu cho ta tội kết bè kết phái, nhưng nhìn đi nhìn lại cũng chỉ có mỗi một người này, thế nên đành không thể gán ghép tội danh đó cho ta.

Ta trở thành người bạn duy nhất của Tĩnh tần.

Tỷ ấy có chút quá mức tín nhiệm ta, trong lòng nghĩ gì liền nói nấy.

Đặc biệt là bây giờ nhìn đống đồ ban thưởng chất cao như núi này, tỷ ấy vừa mở miệng liền hỏi.

“Muội thoạt nhìn cũng không vui vẻ gì mấy.”

Ngón tay ta day day huyệt thái dương: “Lần trước tỷ gặp Hoàng đế, cảm thấy thế nào?”

Tỷ ấy sững sờ: “Khá vui vẻ.”

“Nhưng mà… hình như cũng không vui đến thế.”

Tỷ ấy tưởng ta đang ám chỉ điều gì, vội vàng giải thích: “Thần thiếp hiện tại đối với Bệ hạ cũng đã nhạt lòng rồi, nương nương không cần hao tâm tổn trí cất nhắc nữa.”

Ta thâm trầm nhìn tỷ ấy một cái.

Ngoài miệng thì nói yêu lắm, nhưng phản ứng lại vô cùng thành thật.

Nhưng ta không nói thẳng ra.

Khoảng thời gian này ta yên phận hơn một chút, không vì lý do nào khác, mà vì ca ca đã trở về.

Theo lý mà nói, huynh ấy sẽ tiến cung một chuyến.

Ta không muốn tạo cớ để kẻ khác ngăn cản ta gặp mặt huynh ấy.

Ngay cả Hoàng đế cũng kinh ngạc: “Mấy ngày nay sao nàng lại yên tĩnh như vậy?”

Ta mặc kệ hắn, chỉ cố kìm nén giọt lệ nơi hốc mắt, nhìn ca ca từng bước từng bước tiến lại gần.

Bên hông huynh ấy không mang theo binh khí.

Mặc dù Hoàng đế ân chuẩn cho huynh ấy mang đao diện thánh, nhưng huynh ấy luôn luôn cởi bỏ trang bị từ sớm ngay ngoài điện.

Ta gượng cười nói: “Thấy ca ca đối với Bệ hạ cung kính như vậy, muội cảm thấy ngày thường bản thân mình quả thật chẳng ra làm sao.”

Huynh ấy cung cung kính kính dập đầu, thậm chí còn thỉnh an ta.

Hoàng đế ban thưởng yến tiệc, tuy nói là gia yến, nhưng khoảng cách vẫn cách xa vời vợi.

Ca ca hầu như không động đũa, cứ đứng mãi đó hầu hạ gắp thức ăn cho Hoàng đế.

Dẫu Hoàng đế nói không cần, nhưng huynh ấy hoàn toàn không dám ngồi xuống.

Ta nhớ lại trước kia mỗi lần ca ca trở về, việc đầu tiên là phải cùng ta uống cạn vài bát rượu lớn cho thoả thích, sau đó không nhịn được mà cùng ta bàn bạc binh pháp thao lược.

Ta là muội muội của huynh ấy, cũng là quân sư của huynh ấy.

Nhưng nay.

Ca ca chẳng giống ca ca, tướng quân chẳng ra tướng quân.

Tiệc tàn, ca ca phải nhanh chóng xuất cung.

Nam nhân ngoại thần không được phép ngủ lại trong cung.

Tĩnh tần tình cờ gặp kiệu liễn của ta, đặc biệt nán lại hàn huyên vài câu, phát ra từ tận đáy lòng mà cảm thán: “Nương nương và Bệ hạ thuận hòa đầm ấm, thần thiếp cũng cảm thấy mãn nguyện rồi.”

Tỷ ấy cười điềm tĩnh, ta lại chẳng nói một lời.

Thuận hòa đầm ấm sao?

Chính vì hắn, người ca ca xưa nay luôn quan tâm ta hết mực, cầm tay chỉ việc dạy ta luyện võ, giờ đây đến nửa lời cũng chẳng dám nói thêm với ta.

Làm sao ta có thể yêu một kẻ đã nhẫn tâm chia cắt ta và người nhà cơ chứ?

Hắn nắm giữ vận mệnh của cả gia tộc ta, hắn chỉ cần ra lệnh một tiếng, người nhà ta sẽ đầu rơi máu chảy.

Làm sao ta có thể yêu thương một lưỡi đao máy chém lúc nào cũng chực chờ giáng xuống cổ mình chứ?

Ta nói: “Ta thật sự không có tâm trí đùa giỡn với tỷ nữa.”

Chương 10

Khoảng thời gian này ta đến thỉnh an Hoàng hậu đều không đến trễ, khiến bọn họ chẳng có cớ gì để nói xấu sau lưng ta.

Ta cũng cảm thấy rất áy náy.

Trong cung vốn chẳng có thú vui gì, cũng chỉ có chút dư vị nhỏ nhoi này mà thôi.

Nhưng dạo này ta thật sự bận rộn nhiều việc.

Ngay cả lúc thỉnh an Hoàng hậu ta cũng nhún gối cực kỳ vững vàng, giống y như đang đứng trung bình tấn vậy.

Hoàng hậu an tọa, nhìn ta cười cất lời: “Quý phi gặp được ca ca, tâm trạng cũng tốt hẳn lên. Ngày thường đối diện với bản cung luôn tỏ vẻ mặt sưng sỉa, hôm nay ngược lại lại có mấy phần tươi cười.”

Ta ngẩng đầu lên: “Nương nương nói lời này là có ý gì? Bản cung ngày thường đối xử với các tỷ muội không tốt sao?”

Hoàng hậu cười nhạt, không nói thêm gì.

Phía dưới có kẻ thì thầm to nhỏ: “Ngày thường cậy thế gia tộc ức hiếp người khác…”

Ta nhàn nhã liếc mắt một cái: “Vậy ai bảo nhà các ngươi vô dụng chứ.”

Hoàng hậu khẽ ho một tiếng: “Vừa mới khen ngươi biết nhìn xa trông rộng, ngươi lại bắt đầu ngông cuồng rồi. Cho dù không màng đến tình nghĩa tỷ muội, chỉ nhìn vào ân huệ to lớn như núi của Bệ hạ dành cho ngươi…”

Ta kinh ngạc mở to hai mắt: “Như vậy là ân trọng như núi sao? Lúc ta mới tiến cung Bệ hạ đã dặn rồi, muốn về nhà thì cứ nói với ngài ấy một tiếng.”

Ta nở nụ cười khinh miệt: “Trong cung này lại chẳng có lấy một ai đắc sủng, nên tầm nhìn mới nông cạn như vậy.”


Mẹo: bạn có thể dùng phím ← → hoặc A, D để chuyển chương nhanh hơn.
❤️ Cảm ơn bạn đã ghé thăm Ahay.io.vn – Thế Giới Truyện Hay. Chúc bạn có những phút giây thư giãn tuyệt vời!