Ta là Trần Quý phi, kẻ ngang ngược kiêu căng, thích ứ.c h.i.ế.p người khác.

Hôm nay ta rất nhàm chán.

Vậy nên ta định đi tìm một người để ứ.c h.i.ế.p một phen.

Trước tiên đến Ngự hoa viên mai phục.

Nhưng mọi người đều vòng đường tránh Ngự hoa viên mà đi.

Cung nữ Tiểu Đào cẩn thận nhắc nhở: “Từ sau ngày nương nương phạt mỗi vị phi tần hái hoa phải trồng bù một cây mẫu đơn, mọi người đều tránh xa Ngự hoa viên rồi.”

Được thôi.

Vậy ta đến bên hồ Thái Dịch, xem có ai có thể đẩy xuống nước hay không.

Nhưng bên hồ không một bóng người.

Tiểu Đào cân nhắc lời lẽ: “Hôm ấy nương nương cho xây một hồ nước nông để mọi người vui chơi, mấy ngày nay không ít phi tần bị nhiễm phong hàn.”

Ta thở dài một hơi.

Vậy phải làm sao đây.

KPI ngang ngược mỗi ngày của ta biết hoàn thành thế nào?

Tiểu Đào nhìn ta: “Nương nương, hay là đi cưỡi ngựa?”

Ta ủ rũ: “Chuyện cưỡi ngựa trong cung, Nội vụ phủ vừa mới dâng sớ can gián, phải cho bọn họ thêm chút đề tài mới mẻ chứ.”

Huống hồ bãi ngựa trong cung nhỏ, không chạy được, đến ngựa cũng ấm ức.

Thật sự không có việc gì làm, chỉ đành đi thỉnh an Hoàng hậu.

Còn cố ý đến muộn một khắc.

Ta đứng ngoài cửa nghe một lúc.

Trong cung chẳng có chuyện gì mới mẻ, nói xấu ta là đề tài lâu bền.

“Có nghe nói Trần Quý phi hoành đao đoạt ái, cướp bức bình phong Đông châu của nương nương, nàng ta thật quá kiêu ngạo!”

Giọng Hoàng hậu rất ôn hòa: “Nàng thích thì cứ cho nàng đi.”

“Nương nương! Gần đây nàng ta càng ngày càng quá đáng!”

“Nương nương nhất định phải trách phạt nàng ta!”

Bọn họ ríu rít không ngừng, càng nói càng kích động, thậm chí còn muốn Hoàng hậu đi tâu với Hoàng thượng.

Giọng Hoàng hậu sau một thoáng im lặng trở nên lạnh lẽo: “Vậy sao các ngươi không có phụ huynh đắc lực như nàng? Chỉ biết xúi giục bản cung—”

Ta cụp mắt xuống, muốn nghe tiếp xem vị Hoàng hậu luôn khoan dung nhân hậu trước mặt người ngoài sẽ nói gì.

“Quý phi nương nương giá lâm!”

Một tiếng xướng danh đã làm lộ tung tích của ta.

Ta quay đầu nhìn Tiểu Đào một cái.

2

Nàng vội vàng xua tay, chỉ sang tên tiểu thái giám bên cạnh chuyên đi mật báo.

Ta đành bước vào, qua loa khụy gối một cái: “Thần thiếp thỉnh an nương nương.”

Giọng Hoàng hậu vẫn ôn hòa: “Mau ngồi đi.”

Ta nhấp một ngụm trà: “Vừa rồi thần thiếp đứng ngoài, hình như nghe thấy có người đang mắng ta?”

Ta cười tủm tỉm nhìn về phía Phúc Quý tần: “Nghe giọng giống như ngươi.”

Sắc mặt nàng trắng bệch: “Nương nương nghe lầm rồi! Thần thiếp vừa rồi một câu cũng chưa nói!”

Ta hừ một tiếng.

“Kẻ nào bất mãn với bản cung, cứ việc đến nói thẳng trước mặt bản cung.”

Ta vuốt vuốt chiếc roi da mang theo bên người: “Bản cung… đến, là, không, cự.”

Thấy bọn họ bị dọa đến mặt mày tái mét, ta vô cùng hài lòng.

Mau, mau tiếp tục nói xấu ta đi!

Ánh mắt ta đảo một vòng, một tiểu cung phi trẻ tuổi, gương mặt lạ lẫm, đầy vẻ không phục.

“Ồ, đây là?”

Hoàng hậu tiếp lời: “Ngươi không hay đến chỗ bản cung, chắc chưa gặp nàng. Đây là Lương Quý nhân mới được tấn phong, được sủng ái cũng đã ba tháng rồi.”

Ta lười biếng ngả người ra sau: “Nhìn bộ dáng ngươi, dường như có lời muốn nói?”

Nàng trừng mắt, tức giận: “Thần thiếp không dám, chỉ là cảm thấy nương nương ngồi ở vị trí Quý phi, lại hành sự không có quy củ, thậm chí còn chống đối Hoàng hậu nương nương—”

Ta mang theo ý cười lắng nghe nàng nói.

Cả điện yên tĩnh, chỉ có giọng nàng vang lên rành rọt.

Đợi nàng nói xong, ta gật đầu: “Không sai, bản cung chính là ngang ngược kiêu căng như vậy.”

“Nhưng ngươi dám chống đối phi tần bậc cao, lại vô lễ với bản cung. Vậy đi, ngươi chép Kinh Tâm hai mươi lần, rồi trước Phật tụng năm mươi lượt.”

Nói xong ta liền nghênh ngang rời đi.

Đêm hôm đó, Hoàng thượng liền lật thẻ bài của Lương Quý nhân.

Sau đó nàng liền bị giáng xuống làm Lương Thường tại, dời đến lãnh cung.

Sau khi nghe tin này, ta dặn Tiểu Đào: “Ngươi từ tiền nguyệt lệ của ta, mỗi tháng chia ra một ít đem đến cho nàng, đừng để nàng c.h.ế.t đói.”

Cũng thật đáng thương.

3

Cả nhà ta đều rất giỏi đánh trận.

Không cần nói đến tổ phụ và phụ thân, ngay cả huynh trưởng và ta, võ nghệ cũng đều cao cường.

Nhưng huynh ấy có thể ra chiến trường, còn ta thì không.

Khi huynh trưởng lại thắng thêm một trận, thánh chỉ trong cung cũng đến.

“Thứ nữ Trần gia, đoan trang hiền thục, dịu dàng hiếu thuận—”

Ta có hiếu hay không thì còn phải bàn, nhưng mấy câu này thật sự khiến người ta bật cười thành tiếng.

Ta không đoan trang, cũng chẳng dịu dàng.

Mỗi ngày ta luyện võ, ăn thịt uống sữa, cao đàm khoát luận.

Sắc mặt mẫu thân âm trầm như sắp nhỏ nước, còn ta vẫn run run nhận lấy thánh chỉ.

Ta chỉ đưa ra một yêu cầu.

Ta muốn mang theo con ngựa nhỏ màu đỏ của ta vào cung.

Cung nhân rất khó xử: “Nương nương, mang người mang vật thì còn dễ nói, chỉ là mang ngựa—”

Ta yêu quý vuốt ve mũi con ngựa nhỏ: “Khi Hoàng thượng đối với bản Quý phi vừa gặp đã đem lòng ái mộ, bản Quý phi chính là đang ở trên lưng ngựa.”

Ta nói bừa.

Cung nhân do dự.

“Nếu đã là tín vật định tình của bệ hạ và nương nương—”

Vậy là ta cưỡi ngựa tiến cung.

Đêm trước, mẫu thân nghiêm túc nhìn ta: “Nhà ta công lao quá lớn, danh tiếng lại cao, Hoàng thượng mới kiêng dè.”

Đạo lý này ta hiểu.

Bà lại thở dài: “Luận về tài trí, con còn hơn cả ca ca con, vậy mà lại phải bị giam trong cung.”

Ta rất bình thản: “Không sao cả.”

“Con chính là thể diện của gia đình ta mà.”

Khi ta còn ngây thơ không hiểu chuyện, ta từng hỏi mẫu thân: “Thể diện của nhà ta chẳng phải dựa vào đánh trận sao? Sao con đi tỷ thí còn thắng, bọn họ lại nói con làm mất hết mặt mũi nhà ta?”

Mẫu thân thở dài: “Những kẻ không có bản lĩnh, bọn họ cũng muốn có thể diện.”

Nhưng bản thân không có bản lĩnh để thắng, đành phải đem ra so đo với thê nữ.

Không quản được quân đội, chẳng lẽ lại không quản được một tiểu nữ tử sao?

Nữ nhân chỉ cần lộ ra một tấc da thịt, bọn họ liền phát đ.i.ê.n.

Nữ nhân chỉ cần đi sai một bước, cả nhà đều bị liên lụy mất mặt.

Ta không chỉ xắn tay áo đến tận cánh tay, còn múa trường đao uy phong lẫm liệt.

Huynh trưởng làm vậy là thiếu niên anh tài, còn ta lại là làm mất hết mặt mũi.

Cho đến bây giờ ta nhập cung, trở thành Trần Quý phi ngang ngược kiêu căng, phụ thân và huynh trưởng ta từ những võ tướng công cao át chủ khiến người kiêng dè, biến thành “đánh trận thì giỏi, đáng tiếc nữ nhi/muội muội không biết điều không hiểu chuyện”, trở thành đối tượng đáng thương.

Lỡ như bọn họ thật sự phạm sai lầm, cũng có thể nói: “Đều là do nữ nhi/muội muội ngang ngược tùy hứng kia làm hư hắn!”

Ta chính là bùa hộ mệnh của gia đình ta.

Ta chính là tấm lưới an toàn của gia đình ta.

Bởi ta là một nữ nhân

04

Buổi tối, Hoàng đế giá lâm.

“Nghe nói lại có kẻ tung tin đồn nhảm về nàng?”

Ta có chút ngượng nghịu: “Cũng bình thường thôi, thần thiếp quen rồi.”

Ngài bị ta chọc cười: “Giam nàng ở trong cung này, thực sự là làm nàng chịu ủy khuất rồi.”

Ta dâng cho ngài một chén trà, ngài thuận tay đón lấy.

“Ca ca nàng và trẫm cùng nhau lớn lên từ nhỏ, người hắn không yên tâm nhất chính là nàng.”

Ta im lặng một hồi: “Ca ca từ nhỏ đã hầu hạ bên cạnh Bệ hạ, đó cũng là phúc phận của huynh ấy.”

Hoàng đế nắm lấy tay ta: “Nếu trẫm đã hứa với ca ca nàng sẽ chăm sóc nàng, thì ở trong cung nàng không cần phải lo lắng bất cứ điều gì.”

“Có chuyện gì, nàng cứ việc đến tìm trẫm.”

Trong mắt ngài mang theo ý cười: “Trong cung này, trẫm vẫn có thể làm chủ được.”

Ngài không nhắc đến Lương Quý nhân, chỉ là sáng hôm sau lúc rời đi đã khẽ nói vào tai ta: “Kẻ bất kính với nàng, chính là bất kính với trẫm.”

“A Viên, nàng hãy tin trẫm.”

Ta nhắm mắt giả vờ ngủ. Hoàng đế nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trán ta.

“Nàng thích cưỡi ngựa, trẫm sẽ bảo Nội Vụ phủ sửa cho nàng một mã trường mới.”

Lông mi ta khẽ rung động. Ta nghe thấy tiếng cười khẽ của ngài: “Đến giả vờ ngủ cũng không biết cách.”

Ta đợi ngài đi rồi mới ngủ dậy. Thật ra phi tần thông thường phải hầu hạ Hoàng đế mặc đồ rửa mặt, nhưng vì để giữ vững thiết lập nhân vật hống hách, ta xưa nay không bao giờ làm.

Hôm nay lại là một ngày buồn chán. Ta để mặc Tiểu Đào tô vẽ lên mặt mình, dùng vô số kim châm ngọc hoàn búi tóc lên cao. Thật là vô vị.

“Nương nương! Nương nương!”

Cung nhân bên ngoài thở hổn hển gọi ta: “Nương nương, Lương Quý nhân… a không, chính là Lương Thường tại hôm qua vừa bị giáng vị tống vào lãnh cung, nàng ta… nàng ta sinh non rồi!”

Ta đột ngột quay đầu lại: “Ngươi nói cái gì?”

Người nọ run rẩy sợ hãi: “Nghe nói… nghe nói là do lúc bị nương nương phạt quỳ tụng kinh…”

Ta nhắm nghiền hai mắt.

Kịch hay, tới rồi đây.


Mẹo: bạn có thể dùng phím ← → hoặc A, D để chuyển chương nhanh hơn.
❤️ Cảm ơn bạn đã ghé thăm Ahay.io.vn – Thế Giới Truyện Hay. Chúc bạn có những phút giây thư giãn tuyệt vời!