Ta chớp mắt mấy lần, ép hơi nước trong mắt trở về, sau đó viết vào lòng bàn tay chàng hai chữ:
Không được.
Chàng không lên tiếng, vành tai đỏ lên một vòng, chóp mũi cũng đỏ, trông vô cùng đáng thương.
Ta lại viết thêm vào lòng bàn tay chàng:
Nghe rõ chưa?
Chàng dùng sức gật đầu.
Ta đang định viết thêm gì đó, phía sau bỗng vang lên tiếng bước chân.
“Vân Lang muội muội.”
Ta quay người lại.
Lục Vấn Cừ mặc áo choàng màu xanh đá, phát quan ngay ngắn, trong tay xoay một chuỗi Phật châu bằng gỗ đàn hương, ánh mắt chăm chú rơi trên mặt ta.
“Có thể sang bên kia nói chuyện không?”
Mạnh Khải Niên bỗng tiến lên một bước, chắn ta ở phía sau.
Chàng cao hơn Lục Vấn Cừ gần nửa cái đầu, hai nắm tay buông bên người, khớp ngón tay căng đến trắng bệch.
Chàng không nói một lời, nhưng lại giống như một bức tường.
Lục Vấn Cừ liếc chàng một cái, vẻ mặt nhạt nhẽo như đang nhìn một tảng đá.
“Mạnh nhị công tử yên tâm. Đây là nơi cửa Phật, lại giữa ban ngày, ta sẽ không làm gì đâu.” Hắn dừng lại. “Chỉ nói vài câu.”
Mạnh Khải Niên quay đầu nhìn ta.
Ta khẽ lắc đầu, ra hiệu không sao.
Chàng lùi lại nửa bước, nhưng không chịu đi xa, chỉ đứng canh cách đó ba bước.
Lục Vấn Cừ dẫn ta đến dưới một cây hòe cổ trước điện.
Ánh nắng vàng vụn xuyên qua những cành cây khô, rơi trên vai hắn.
Hắn dừng lại, nhìn ta rồi đi thẳng vào vấn đề.
“Muội muốn gả cho Mạnh Khải Niên?”
“Chuyện riêng của ta, làm phiền Lục nhị công tử quan tâm rồi.”
“Chiêu Viễn đã giao muội cho ta.” Hắn hơi nhíu mày, giọng trở nên lạnh lùng cứng rắn. “Nếu dưới chín suối hắn biết muội gả cho một kẻ điếc câm, hắn sẽ nghĩ thế nào?”
Ân Chiêu Viễn.
Lại là Ân Chiêu Viễn.
Bất kể kiếp trước hay kiếp này, Lục Vấn Cừ mở miệng ra đều nhắc đến Ân Chiêu Viễn.
“Vân Lang, nếu Chiêu Viễn biết nàng ở trên giường không biết xấu hổ như vậy, hắn sẽ nghĩ thế nào?”
“Khi nàng cười với ta, nếu Chiêu Viễn nhìn thấy, hắn sẽ nghĩ nàng đang có tâm tư gì?”
“Ngoan nào, để Chiêu Viễn nhìn xem nàng phóng đãng đến mức nào.”
Trong từng đêm dài ở kiếp trước, hắn đều đè ta bên cạnh thanh đao của Ân Chiêu Viễn để làm những chuyện ấy.
Từng câu từng chữ giống như dao cùn cắt thịt.
Từ đó về sau, ta không còn cách nào bình thản đối diện với tên của huynh trưởng.
Thậm chí chỉ cần nghe thấy ba chữ “Ân Chiêu Viễn”, toàn thân ta sẽ lạnh buốt, không thể khống chế mà run rẩy.
Trong những ngày tháng đó, ta căm hận tất cả mọi người.
Hận Lục Vấn Cừ, hận chính mình, cũng hận Ân Chiêu Viễn.
Hận huynh ấy trước khi rời đi, tại sao nhất định phải giao ta cho Lục Vấn Cừ.
Nhưng Ân Chiêu Viễn có lỗi gì?
Huynh ấy chỉ hy vọng có người thay mình bảo vệ muội muội.
“Huynh ấy sẽ vui thay cho ta.”
Lục Vấn Cừ sững người.
Hốc mắt ta nóng lên. Ta ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt hắn.
“Nếu ca ca dưới suối vàng biết trên đời này vẫn còn người giống như huynh ấy, dùng cả mạng sống để bảo vệ ta, huynh ấy sẽ vui thay cho ta.”
Sắc mặt Lục Vấn Cừ từng chút một nhạt đi.
Hắn nhìn chằm chằm vào ta, đôi môi mấp máy mấy lần, thật lâu sau mới phát ra được âm thanh.
“Dùng mạng bảo vệ muội?”
Hắn giống như đang nhai một thứ không thể nuốt xuống.
Đột nhiên, trong đôi mắt vốn nhạt nhẽo ấy bùng lên một ngọn lửa không nên tồn tại.
“Vậy ta cưới muội. Ta cũng có thể dùng mạng bảo vệ muội.” Giọng hắn vừa thấp vừa gấp. “Muội gả cho ta, dù sao cũng tốt hơn gả cho một kẻ điếc câm.”
Ta bình tĩnh nhìn hắn.
“Lục nhị công tử, kiếp trước ngài cũng nói những lời này.”
Đồng tử hắn đột ngột co lại.
Ta không cho hắn thời gian phản ứng.
“Nhưng trong lòng ta, ngài không bằng một phần vạn Mạnh Khải Niên. Kiếp trước không bằng, kiếp này càng không bằng.”
Toàn thân Lục Vấn Cừ cứng đờ tại chỗ, giống như bị người ta dùng búa đóng chặt xuống đất.
Ta xoay người, đi về phía Mạnh Khải Niên, đưa tay nắm lấy tay áo chàng rồi dẫn chàng rời đi.
Không biết đã đi được bao xa.
Ống tay áo trong lòng bàn tay ta bị chàng siết chặt rồi buông ra, buông ra rồi lại siết chặt.
Từ trước đến nay, mọi cảm xúc của chàng đều hiện rõ trên mặt. Lúc này, chàng lại im lặng một cách bất thường.
“Sao vậy?”
Mạnh Khải Niên cúi đầu, lấy từ trong tay áo ra một mảnh giấy đưa cho ta.
— Lang Lang đừng gả cho ta.
Ta dừng bước, nhìn chàng.
Chàng lại lấy ra một tờ khác.
— Ta là người câm. Lang Lang gả cho ta sẽ bị người khác cười nhạo.
Lại một tờ nữa.
— Ta không muốn Lang Lang bị cười nhạo.
Những mảnh giấy đã được viết từ trước, xếp ngay ngắn từng tờ rồi nhét trong tay áo.
Có lẽ chàng đã suy nghĩ rất lâu mới lấy hết can đảm đưa chúng cho ta.
Nước mắt chàng rơi xuống, từng giọt đập lên mảnh giấy, làm nét mực nhòe thành một mảng mơ hồ.
Lồng ngực ta giống như bị người ta siết chặt, chua xót đến mức không thể thở nổi.
“Được.” Ta hít sâu một hơi, cố ý sa sầm mặt. “Vậy sau này chúng ta đừng gặp nhau nữa.”
Nói xong, ta xoay người rời đi.
Phía sau lập tức vang lên tiếng bước chân gấp gáp.
Mạnh Khải Niên hoảng hốt đuổi theo, nắm chặt tay áo ta.
Chàng há miệng nhưng không phát ra được âm thanh, nước mắt tí tách rơi xuống.