Mỗi khi phu thê ân ái.
Phu quân đều đặt thanh đao của huynh trưởng đã mất của ta nằm ngang bên gối.
“Vân Lang, thanh đao của Chiêu Viễn đang nhìn nàng.”
“Nếu dưới suối vàng hắn biết được, nhìn thấy nàng nằm dưới thân huynh đệ của hắn, nàng đoán xem hắn sẽ hận nàng hay hận ta?”
Những lời ấy như vụn băng chui qua tai, đâm thẳng vào tim, khiến toàn thân ta rét run.
Sau này, ta dần nghĩ thông suốt.
Lục Vấn Cừ hận ta.
Hận ta khiến hắn mang tiếng cưới muội muội của chiến hữu đã hy sinh, hận sự tồn tại của ta ngày đêm nhắc nhở hắn.
Tri kỷ của hắn đã chết, còn hắn vẫn sống, thậm chí còn chiếm hữu muội muội của tri kỷ.
Ta mười bảy tuổi gả cho hắn, hai mươi ba tuổi tắt thở.