Phía sau truyền tới tiếng tiểu tư tửu lâu xua đuổi, còn có tiếng chửi rủa khàn khàn của Khương Oản Oản.

Những âm thanh ấy nhanh chóng bị sự náo nhiệt của chợ đèn nhấn chìm.

Cảnh Hành giơ cao chiếc đèn thỏ hơn một chút, cười hỏi ta:

“Mẫu thân, phía trước có đố đèn, chúng ta đi không?”

Ta cũng cười.

“Đi.”

Ánh đèn trên con phố dài phản chiếu trong mắt nó, sáng như một ngôi sao mới sinh.

Ta bỗng nhớ tới rất nhiều năm trước, Tạ Lâm Xuyên cũng từng nắm tay ta như vậy, ngẩng đầu hỏi ta trên đèn viết chữ gì.

Khi ấy ta cho rằng tất cả hy vọng trong đời mình đều đặt trên người nó.

Sau này ta mới hiểu, không phải.

Con cái sẽ lớn lên, sẽ tự lựa chọn, cũng có thể phản bội.

Mẫu thân không phải bậc đá vĩnh viễn nằm dưới chân để chúng tùy ý giẫm đạp.

Của hồi môn của ta, tôn nghiêm của ta và quãng đời còn lại của ta đều không nên bị bất kỳ ai lấy đi để thành toàn cho thứ được gọi là tình sâu nghĩa nặng.

Có những con đường, đứt rồi thì cứ để nó đứt.

Không cần quay đầu.

Bởi vì chỉ cần tiếp tục bước về phía trước, đèn vẫn còn sáng.


Mẹo: bạn có thể dùng phím ← → hoặc A, D để chuyển chương nhanh hơn.
❤️ Cảm ơn bạn đã ghé thăm Ahay.io.vn – Thế Giới Truyện Hay. Chúc bạn có những phút giây thư giãn tuyệt vời!