4.

Cuối cùng chàng ném đao xuống.

Nhanh chóng lên ngựa, phi nước đại rời đi.

Ta thõng vai, trong lòng buông tiếng thở dài nặng nề.

Bùi gia đời đời trấn giữ biên cương. Bùi Tố là con trai độc nhất của Bùi gia, lại bị để lại một mình lớn lên ở kinh thành. Căn nguyên trong đó, không cần nói cũng hiểu.

Ta xoay người đi vào phủ.

Trên dưới Khương gia đã nhận được tin, rối loạn như cào cào. Tổ phụ ngồi trong sảnh, tức giận đến mức sắc mặt xám xịt. Phụ thân sốt ruột đi qua đi lại, mẫu thân nắm chặt khăn tay khóc lóc.

Ta im lặng nhìn một lúc lâu, rồi chậm rãi bước về phòng.

Thật ra vừa rồi.

Ta cản Bùi Tố lại, cũng là vì Khương gia.

Tổ phụ khi còn tại triều từng làm Thái phó của Tiên đế, nay đã tuổi cao, được ân dưỡng ở nhà nhiều năm.

Phụ thân say sưa với giấy mực, chức quan nhỏ nhoi. Cả nhà họ Khương, không ai có thể chống lại Thái tử lúc này.

Bùi Tố, là chỗ dựa duy nhất của ta.

Chàng tuyệt đối không thể xảy ra chuyện.

Suy nghĩ một chút.

Ta cầm bút viết một bức thư ngắn, để Mặc Thư đưa đến tay Bùi Tố.

Tiêu Minh Diễn đã điên rồ đến triệt để.

Lấy cớ “Quy huấn” để cưỡng chế giam lỏng ta trong phủ còn chưa xong, lại ngày ngày sai người mang từng xe từng xe ngọc ngà châu báu đến.

Hắn thừa biết ta không thích những thứ này.

Cũng biết rõ ta và Bùi Tố đã thành thân, vậy mà vẫn ngày ngày gửi thư hẹn gặp.

Thấy ta không hồi âm, lại sinh lòng hận thù.

Hôm nay phái Bùi Tố xuống miền Nam trị thủy, vừa mới về kinh, lại phái chàng lên phương Bắc dẹp loạn đạo tặc.

Bùi Tố kể từ khi nhận được bức thư ta gửi, ở trước mặt Thái tử lại càng thêm phần cung kính, chỉ đâu đánh đó, chưa từng làm trái.

Vài lần làm nhiệm vụ chàng đều hoàn thành xuất sắc. Trong cái rủi có cái may, trong mắt bệ hạ chàng ngày càng trở nên đắc lực, cũng âm thầm bồi dưỡng thế lực cho mình, lông cánh dần phong phú.

Nhưng cũng lần nào cũng mang thương tích đầy mình, có lần thậm chí suýt mất mạng.

Nhưng chàng chưa từng cắt đứt liên lạc thư từ với ta.

Lúc không ở kinh thành, vì hành tung bất định, nên gửi liền một lúc rất nhiều thư.

Mỗi bức đều ghi rõ ngày tháng và nơi dừng chân, để ta có thể suy tính ngày chàng trở về.

Trong thư thường kẹp những bông hoa nhỏ chưa từng thấy, những chiếc lá đẹp đẽ, hoặc những bài kịch, hình múa rối da đang thịnh hành ở khắp nơi.

Ta tuy chân khó bước ra khỏi cửa, nhưng lại như được chàng dẫn theo. Cùng chàng đi suốt tám ngàn dặm đường, vượt qua muôn vàn núi sông.

Trong thư, chàng viết về phong cảnh tình người, viết về nỗi khổ niềm vui chốn nhân gian.

Viết về những hiểm trở trắc trở trên đường đi, cũng viết về sự thỏa mãn đắc ý sau khi làm xong việc.

Chàng chưa bao giờ gò bó từ ngữ. Vui vẻ thì viết một tràng “Ha ha ha”, ngông cuồng và tùy ý, tức giận thì chửi thề, rồi lại gạch xóa vội vàng thành mấy vết mực đen ngòm.

Thư chàng cũng giống hệt như con người chàng, mang một sức sống ngập tràn mãnh liệt.

Ta thường vừa đọc vừa cảm thấy như mình và chàng đang đứng chung trên một mảnh đất.

Gió thổi qua. Khi thì ấm áp ẩm ướt, lúc lại lạnh lẽo khô hanh. Quấn quýt trọn vẹn hơi thở của chàng.

Còn nếu như chàng đã về kinh, dẫu bị ép buộc ngày ngày phải đến Đông cung điểm danh, chàng vẫn có thể viết vài bức thư mỗi ngày.

Thường thì ta chưa viết xong thư hồi đáp, bức thư tiếp theo đã được gửi đến rồi.

Sợ ta ở trong phủ buồn chán. Chàng không biết từ đâu gom nhặt được rất nhiều sách du ký, sách địa lý núi sông, từng cuốn từng cuốn gửi tới.

Đa số đều đã lâu đời, trang giấy ố vàng. Có cuốn thậm chí là bản sao đơn lẻ không biết chép từ đâu, chữ viết nguệch ngoạc khó nhận ra, đặc biệt dùng để giết thời gian.

Trong đó có một cuốn ghi chép về địa phương, ta đặc biệt yêu thích.

Gối lên sông nhìn ra biển, phong cảnh thanh tú. Tiếng trúc ti tơ lụa Giang Nam, văn hóa múa lân sư rồng.

Văn phong giản dị mà thú vị, lại còn kèm theo từng bức minh họa tỉ mỉ do chính tay họa sĩ phác họa.

Thái Thương.

Ta ghi tạc địa danh này vào sâu trong lòng.

Thoáng chốc, nửa năm đã trôi qua.

Đông Nam bạo loạn, Bùi Tố bị phái đi dẹp loạn.

Lần này. Chàng đã rất lâu, rất lâu rồi không có thư về.

Khi Diệp Tố Niệm đến.

Ta đang ngồi đọc sách dưới mái hiên. Ngước mắt nhìn nàng ta, chỉ cảm thấy như đã cách một đời.

Nàng ta im lặng trừng mắt nhìn ta, vành mắt đỏ hoe. Giống như nhịn rất nhiều lời muốn nói, nhưng không biết bắt đầu từ đâu.

Ta đứng dậy vào nhà, rót trà cho nàng ta.

“Ngươi… vào ngồi đi.”

Diệp Tố Niệm nghe tiếng liền bước vào. Nhưng không ngồi xuống, đến gần và tiếp tục lườm ta.

“Cô lừa ta.”

Rất lâu sau. Nàng ta cuối cùng cũng mở miệng, giọng điệu mang theo sự hận thù oán trách

“Ngày hôm đó cô đã biết, người Thái tử để mắt đến chính là cô.”

Ta thở dài, bất lực nhìn nàng ta.

Bản chuyển ngữ của Nguyện Người Như Sao Như Trăng được đăng duy nhất tại Meo Mập . Nếu bạn đang đọc tại nơi khác , thì chính xác là đã bị trang khác ăn cắp rồi đăng lại . Đứa nào ăn cắp bản chuyển ngữ này cả dòng họ tụi bây chính là súc vật ( để vầy rồi mà vẫn bị mấy con súc vật ăn cắp )

Muốn phản bác, lại cảm thấy vô nghĩa. Nàng ta không phải đến để xác nhận với ta, chỉ là muốn xả giận.

“Khương Tuyết Loan, cô thật sự rất lợi hại, cô có biết ta hận cô đến mức nào không?”

Nàng ta cắn cắn môi, nước mắt rơi xuống.

“Ta từ nhỏ đã được nuôi dạy để gả vào hoàng cung, Thái tử, Hoàng thượng, gả cho ai cũng được, ta chẳng thể làm chủ nửa điểm. May mắn thay… trong yến tiệc chàng đã chọn ta, ta cứ ngỡ đó là số phận chiếu cố ta.”

“Nhưng chàng chần chừ không chịu sắc phong, cho đến ngày trước khi cô gả cho Bùi Tố, Thái tử đổ bệnh, ta đến Đông cung thăm chàng, trong thư phòng của chàng… treo đầy bức họa cô mặc thanh y trong ngày diễn ra yến tiệc.”

“Thái y nói chàng bị tương tư thành bệnh.”

Nàng ta gạt nước mắt, giọng nói sắc nhọn lên:

“Chàng tương tư cô thành bệnh! Vậy ta là cái thá gì, Khương Tuyết Loan?”

“Ngươi là Thái tử Chính phi tương lai.”

Ta bình tĩnh, ngước mắt nhìn nàng ta

“Danh phận đã định, không ai có thể cướp đi.”

“Danh phận?” Tố Niệm tự giễu cười.

Ta nhíu mày nhìn nàng ta lau khô nước mắt, từ trên cao nhìn xuống ta.

“Thái tử vì cô mà mất trí, nay đã dám vì cô mà bất chấp làm việc trái luân lý, sau này nếu cô vào cung, vị trí chính thê của ta, sớm muộn gì cũng phải nhường lại cho cô—”

Nàng ta dừng lại một chút. Trừng trừng nhìn ta, giọng điệu lạnh lẽo.

“Chỉ tội nghiệp Bùi tướng quân vô tội bị vạ lây, không biết ngày nào sẽ bị ngọn lửa ghen tuông của Thái tử thiêu thành một hồn ma bóng quế, chết không có chỗ chôn.”

“Diệp Tố Niệm, ngươi nói cái gì!?”

Ta vội đứng dậy, hơi lạnh trong lòng chợt sinh ra.

“Ta nói gì trong lòng cô tự hiểu.”

Nàng ta đã chuẩn bị rời đi. Trước khi ra cửa, còn nhìn chằm chằm ta rất lâu.

“Hắn không chết, Thái tử làm sao đón cô vào cung? Khương Tuyết Loan, cô nghĩ… Thái tử giam lỏng cô ở đây, là để đợi cái gì?”

Sự việc đến nước này. Ta còn có gì không hiểu nữa chứ.

Tố Niệm là cố tình đến báo tin cho ta.

Ta im lặng rất lâu. Từ từ sắp xếp lại những suy nghĩ trong đầu cho rõ ràng.

Mới cố kìm nén hận thù trong lòng. Bước đến trước bàn sách, cầm bút viết thư.

Viết xong, ta đích thân giao cho tên thị vệ đang canh gác ngoài cửa.

“Mau chóng đưa đến tay Thái tử, bảo hắn, ta đợi hắn hồi âm.”

Đây là lần đầu tiên ta viết thư hồi đáp hắn trong suốt khoảng thời gian này.

Nội dung:

“Để tránh kinh động đến người nhà, ngày mai tại rừng hạnh phía nam thành, ngàn vạn lần mong được gặp một lần.”

Hoa hạnh đã rụng hết, những quả chua ráng ló đầu ra.

Khi thị vệ đưa ta đến rừng hạnh, Tiêu Minh Diễn đã ở đó.

Cỗ xe ngựa màu vàng rực rỡ dừng ở phía xa. Hắn chỉ dẫn theo hai người tùy tùng, đứng dưới gốc cây hạnh già nơi chúng ta hẹn gặp lần đầu tiên.

Nhìn thấy ta. Mắt hắn chợt sáng rực lên, vội vã chạy đến đón.

“Thanh Điểu, cuối cùng nàng cũng chịu gặp Cô rồi.”

Hắn nắm lấy tay ta

“Cô vẫn luôn đợi ngày này, đợi nàng hồi tâm chuyển ý, đợi nàng tình nguyện cho Cô một cơ hội làm lại từ đầu.”

Sức lực hắn rất lớn. Đáy mắt ngập tràn niềm vui điên cuồng.

“Cô yêu nàng ba năm, ngay từ ban đầu đã chỉ muốn cưới nàng làm thê tử, trách chỉ trách trời không chiều lòng người, suýt chút nữa lỡ dở cả đời nàng… May mà mọi thứ vẫn còn kịp, Cô vẫn chưa sắc phong Chính phi, thứ đáng lẽ thuộc về nàng, đều vẫn sẽ là của nàng—”

Ta ớn lạnh cả người, vội rút tay về.

“Thái tử điện hạ, nếu dung mạo ta xấu xí, thô kệch mập mạp, ngài có còn muốn cưới ta không?”

Tiêu Minh Diễn sửng sốt.

Ta mỉm cười.

“Ngày đó ở rừng hạnh, chỉ một bóng dáng tỳ nữ, đã khiến điện hạ nổi trận lôi đình, tàn nhẫn cắt đứt. Nếu ta thật sự cố ý lừa dối, nhan sắc như Lý Quỳ… điện hạ có cưới không?”

Tiêu Minh Diễn ngẩn người. Sắc mặt đột ngột trở nên khó coi.

“Nhất định là Bùi Tố tên khốn khiếp đó châm ngòi ly gián!”

Hắn nghiến răng

“Hắn đã nói gì với nàng? Hắn—”

“Chàng không nói gì cả.”

Ta ngắt lời hắn, “Là tự thần nữ tò mò.”

“Đương, đương nhiên…”

Tiêu Minh Diễn mặt đỏ bừng

“Nàng và Cô kết giao ba năm, là người duy nhất tri tâm tri kỷ của Cô, nàng hiểu mọi tâm sự của Cô, có thể cho Cô sự an ủi và thấu hiểu không ai sánh bằng… Cuộc đời này của Cô, đây là lần đầu tiên khao khát một người đến vậy! Cô chỉ muốn nàng ở bên—”

“Nhưng điện hạ không hề hiểu thần nữ.” Ta lại ngắt lời hắn.

“Điện hạ có biết, ba năm trước, chọn trúng bức thư than thân trách phận đó, là chuyện khiến ta hối hận nhất trong đời.”

“Thần nữ đem lòng yêu Bùi Tố, đã gả cho chàng làm thê tử, thứ mong cầu chỉ là được ân ái trọn đời bên chàng. Dù chàng có chết, thần nữ cũng sẽ vì chàng mà thủ tiết cả đời, giữa ta và điện hạ vĩnh viễn không thể nào.”

“Nay Bệ hạ vẫn còn—” Ta dừng lại một lát, sâu thẳm nhìn hắn.

“Điện hạ thân là Trữ quân, lẽ nào, còn dám cưỡng đoạt thê tử của bề tôi sao?”

Không khí đông đặc lại.

Tiêu Minh Diễn không nói gì nữa, chỉ trừng trừng nhìn ta.

Ánh sáng trong mắt hắn từng tấc từng tấc mờ dần đi, lẩn khuất vào bóng tối sâu thẳm không đáy.

Rất lâu sau.

“Cô, sao lại không dám?” Hắn cười vô cùng đáng sợ, vẻ điên cuồng trong mắt lại hiện rõ.

“Người đâu.” Hắn đứng thẳng người, ra lệnh cho kẻ dưới.

“Đưa Khương cô nương về cung.”

Khi bị đưa lên xe ngựa, ta không hề chống cự.

Ta vốn dĩ là cố ý chọc giận hắn. Để, chính là lúc này.

Suốt đoạn đường bị đưa đến thiên điện của Đông cung, khóa chặt đến canh ba, mới có người đến đưa ta tới tẩm điện của Thái tử.

Tiêu Minh Diễn ngồi lặng lẽ trước án. Trước mặt bày sẵn bút mực và một tờ giấy hòa ly nét mực còn chưa khô.

5.

Tên của Bùi Tố đã được ký sẵn. Nét chữ làm giả giống đến kinh ngạc.

“Nàng nói nếu hắn chết, nàng sẽ vì hắn mà thủ tiết, vậy thì Cô đành phải bảo toàn mạng sống cho hắn.”

Tiêu Minh Diễn chằm chằm nhìn ta, nở nụ cười u ám. Chìa bút ra

“Chỉ cần nàng ký vào tờ hòa ly này, hắn sẽ được sống.”

Ta nhìn hắn, không nhúc nhích.

Tiêu Minh Diễn nhặt bút lên. Chậm rãi đứng dậy, bước đến gần ta.

“Nếu không ký, Cô sẽ công bố chuyện của hai chúng ta cho cả thiên hạ biết.”

Hắn cười nhạt. Tách ngón tay ta ra, nhét cây bút vào tay ta.

“Nàng và Cô giao tình thư từ suốt ba năm, tình ý chân thành, đến cuối cùng lại gả cho kẻ khác, đến lúc đó tất cả mọi người sẽ biết, là nàng phụ lòng Cô, là nàng lăng loàn trắc nết, không trinh không sạch—”

Hắn bị chứng điên rồi sao?

Ta trợn mắt há mồm, lại khó hiểu nở nụ cười.

Tiêu Minh Diễn sững sờ. “Nàng cười gì?”

“Cười ngươi táng tận lương tâm, lại ti tiện đến mức này.”

Ta ném cây bút đi, lạnh lùng nhìn hắn

“Chỉ là không biết, điện hạ có bằng chứng gì?”

Tiêu Minh Diễn há hốc miệng, sắc mặt cứng đờ.

Thư từ ba năm qua, sớm đã bị hắn coi là “vết nhơ làm chứng”, ném trả lại cho Bùi Tố. Bùi Tố lại trả tất cả cho ta.

Những bức thư đó, ta đã kiểm tra cẩn thận, xác nhận không thiếu một tờ nào, mới ném toàn bộ vào chậu than.

“Điện hạ nếu muốn công khai, thì cứ công khai đi.”

“Bùi Tố cùng ta thấu hiểu lẫn nhau, tuyệt đối không vì chuyện này mà ruồng bỏ ta.”

“Chỉ là không biết, đến lúc đó người đời sẽ nhìn nhận vị Trữ quân không có tình huynh đệ, cưỡng đoạt thê tử của đệ đệ mình như điện hạ ra sao đây?”

Mặt Tiêu Minh Diễn âm u. Nắm chặt tay lại.

Ta không nhìn hắn nữa, hướng ánh nhìn ra phía cửa sổ. Trời đang sáng dần lên.

Ta đứng dậy bước tới, đẩy cửa sổ ra. Phương Đông ánh lên màu trắng bạc, tầng mây được nhuộm một lớp vàng nhạt.

Đằng sau truyền đến tiếng bước chân nặng nề. Tiêu Minh Diễn đứng ngay sau lưng ta.

“Nàng đang nhìn gì vậy?”

Ta không trả lời. Nhìn ánh ban mai từng tấc từng tấc dâng lên, xuyên qua chấn song cửa sổ rơi trên mu bàn tay ta.

“Điện, điện hạ—”

Cuối cùng, bên ngoài cửa vang lên tiếng bước chân dồn dập.

Một tên nội quan vội vã quỳ rạp trước cửa điện, giọng điệu vì sợ hãi mà lạc hẳn đi:

“Ngự giá của Bệ hạ đã tới cổng cung, Long nhan đại nộ, tuyên ngài ra nghênh giá!”

Tiêu Minh Diễn chấn động toàn thân, sắc mặt đột ngột xám xịt.

Ta nghiêng đầu chiêm ngưỡng một chút. Rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ.

Mặt trời đã thoát khỏi lớp mây mù cuối cùng, nhẹ nhàng nhảy vọt lên đỉnh núi.

Trời, cuối cùng cũng sáng rực.

Người đến đón ta ra khỏi cung, là tổ phụ.

Trước khi hẹn gặp Thái tử, ta đã cố ý báo cho người biết. Nếu giờ Tý ta chưa về. Thì nhờ người mang theo “Tạ sư thư” do đích thân Tiên đế ngự bút, tiến cung tìm Bệ hạ đòi người.

Tổ phụ râu tóc bạc phơ, mặc bộ triều phục cũ, lưng thẳng tắp chờ ngoài cổng cung.

Nhìn thấy ta, ánh mắt quét từ trên xuống dưới một lượt. Xác nhận ta bình an vô sự mới khẽ gật đầu, vươn tay về phía ta.

“Đi, về nhà.”

Ta đặt tay vào lòng bàn tay người, đi theo sau. Cho đến khi lên xe. Cũng không một lần ngoảnh lại nhìn.

Tin Thái tử bị Bệ hạ phạt trượng, cấm túc, hôm sau được truyền tới.

Cùng ngày, tin tức Bùi Tố trở về cuối cùng cũng đến. Thì ra trước đó, không phải chàng không gửi thư. Mà là bị người của Tiêu Minh Diễn chặn lại.

Ta hận đến nghiến răng.

Lần đi này Bùi Tố lại bị thương, nhưng nay đã bình phục. Nếu không có gì bất ngờ, đây vẫn là do Đông cung giở trò.

Nhưng tồi tệ hơn là, bạo loạn ở phương Đông Nam có liên quan đến những tiểu quốc chư hầu xung quanh.

Nếu không có đại quân trấn giữ, chắc chắn sẽ thành tai họa. Nhưng hiện nay trong kinh thành võ tướng lác đác, Bệ hạ lại không có người nào khả dụng.

Điều này có nghĩa là, Bùi Tố lần này về kinh chỉ để thuật chức, rồi sẽ nhanh chóng phải đi.

Khi chàng từ trong cung hồi phủ. Ta đang đứng trong sân đợi chàng.

Còn chưa kịp quay người, đã bị kéo mạnh vào một cái ôm. Chàng ôm rất chặt, như muốn khảm ta vào trong máu thịt.

“Nàng dọa ta chết khiếp rồi.”

“Khi Bệ hạ nhắc đến, ta quả thực không dám nghe tiếp.”

Giọng chàng nghẹn ngào trên đỉnh đầu ta, mang theo sự run rẩy.

“Từ nay về sau tuyệt đối không được làm chuyện xốc nổi nữa, nàng có biết nhỡ Thái tử thú tính đại phát không màng đạo lý, nàng sẽ rơi vào cảnh ngộ nào không?”

Ta không giãy giụa, đưa tay vòng qua ôm eo chàng. Người trong lòng đã gầy đi rất nhiều. Nhưng cơ bắp chạm vào lại săn chắc hơn trước.

Suy nghĩ một chút. Ta lùi lại nửa bước, ngẩng đầu nhìn chàng.

Bùi Tố có đường nét quai hàm sắc bén, nhìn ta chằm chằm bằng ánh mắt rực lửa.

“Đưa tay cho thiếp.” Ta cười rạng rỡ, vươn tay về phía chàng.

Tuy không hiểu ý gì, nhưng chàng vẫn ngoan ngoãn đưa tay lên, nắm lấy tay ta.

Giây tiếp theo. Ta dùng tay kia khóa chặt cổ tay chàng, mượn lực kéo một cái, chân quét qua nhượng chân chàng. Đất trời đảo lộn… Bùi Tố ngã ngửa trên mặt đất, ngẩn người ra.

Ta ngồi xổm trước mặt chàng, nhẹ nhàng vuốt ve lồng ngực chàng.

“Thuật phòng thân chàng dạy, thiếp chưa từng bỏ bê, ngày nào cũng chăm chỉ luyện tập.”

Ta hất cằm lên, “Hắn làm sao có thể thực sự làm hại thiếp được?”

“Tiêu rồi, phu cương không giữ được rồi.”

Bùi Tố ôm trán bật cười. Có lẽ do động trúng vết thương, chàng khẽ rít lên một tiếng.

Ta nhướng mày. Chàng lại mỉm cười đưa tay về phía ta:

“Kéo ta lên.”

Ta không nghĩ nhiều, nắm lấy tay chàng dùng sức kéo lên. Chàng lại bất ngờ dùng sức mạnh hơn. Cả người ta bị chàng kéo đi, lao về phía trước, nhào thẳng vào lòng chàng.

Chàng xoay người ôm chặt ta. Mũi chôn vào hõm cổ ta, hít một hơi thật sâu, sau khi phát ra một tiếng thở dài thỏa mãn, mới cất giọng trầm thấp.

“Hơn nửa năm qua, ta nhớ nàng đến nỗi đêm này qua đêm khác không ngủ được.”

Ta sững sờ. Vòng tay chàng siết chặt hơn một chút.

“Đêm nào cũng đọc thư nàng viết, đọc đi đọc lại, đọc xong lại càng không ngủ được.”

Ta xót xa cho sự vất vả của chàng. Vươn tay, nhẹ nhàng vuốt mái tóc tơ sau gáy chàng.

“Vậy đêm nay tướng quân hãy nghỉ ngơi cho tốt, thiếp qua sương phòng…”

“Suỵt.”

Môi Bùi Tố hạ xuống, chặn lại những lời tiếp theo của ta. Ta còn muốn nói, nhưng chàng hoàn toàn không cho cơ hội nữa.

……

Thế này thì còn ngủ nghê gì nữa.

Vài ngày sau, trong cung truyền thánh chỉ.

Bệ hạ đích thân lệnh Bùi Tố dẫn quân xuống phía Nam, trấn giữ Nam cảnh, bảo vệ Thái Thương.

Một đạo thánh chỉ khác, là dành cho ta. Lệnh cho ta đi theo Bùi Tố, làm chủ bút tân biên cuốn địa phương chí Thái Thương.

Ta nắm chặt cuộn thánh chỉ màu vàng rực, đứng ngây ra tại chỗ.

Biên tu địa phương chí, xưa nay luôn là trách nhiệm của văn quan địa phương, chưa từng có nữ tử nào được làm chủ bút.

“Cuốn Thái Thương chí đó, đều bị nàng lật đến mức xoắn cả mép rồi.”

“Ta đoán chắc nàng rất thích nơi đó.” Bùi Tố từ phía sau ôm lấy ta, tỳ cằm lên vai ta.

Ta quay lại nhìn chàng. Vành mắt chợt dâng lên một cỗ nóng rực.

Bùi Tố rủ mi mắt. Khóe miệng vừa mới vểnh lên lại rất nhanh cong xuống, giọng điệu thêm phần chân thành.

“Các tiểu quốc chư hầu kích động bạo loạn ở biên giới phía Nam, vốn dĩ là nhắm vào Thái Thương. Thái Thương trù phú, từ xưa đã là nơi binh gia phải tranh giành. Bảo vệ bờ cõi là chức trách của ta—”

Chàng nâng khuôn mặt ta lên, nhẹ nhàng hôn lên môi.

“Nhưng bảo vệ nàng, là sứ mệnh của ta.”

“Tuyết Loan, nàng vốn dĩ nên thuộc về một vùng trời đất rộng lớn hơn.”

Giọng chàng rất nhẹ.

Bản chuyển ngữ của Nguyện Người Như Sao Như Trăng được đăng duy nhất tại Meo Mập . Nếu bạn đang đọc tại nơi khác , thì chính xác là đã bị trang khác ăn cắp rồi đăng lại . Đứa nào ăn cắp bản chuyển ngữ này cả dòng họ tụi bây chính là súc vật ( để vầy rồi mà vẫn bị mấy con súc vật ăn cắp )

Nhưng lọt vào tai ta lại nặng tựa ngàn cân, trầm ấm, thấm đẫm muôn vàn sự trân trọng.

“Ta không muốn nàng héo hon chốn hậu viện mòn mỏi đợi ta về, ta muốn tận mắt nhìn nàng sải cánh bay cao, bay vút lên tầng mây, bay về phía chân trời.”

Bên ngoài cửa sổ nổi gió. Cành lá đan xen xào xạc rung lên.

Ta dang rộng đôi tay. Kéo gáy Bùi Tố xuống. Kiễng chân lên, hung hăng hôn lại chàng.

……

Thái Thương có nhiều sông nước, bách tính đa phần gối đầu lên sông mà sống.

Hậu viện của quan nha nơi chúng ta ở, đẩy cửa sổ ra chính là thủy đạo.

Những chiếc thuyền mái vòm đen qua lại tấp nập, cô lái đò hát những điệu Ngô ca êm ái, từng tiếng từng tiếng vang vọng vào dòng nước.

Lúc mới đến ta không hợp thủy thổ, mấy ngày liền ngủ không yên giấc.

Bùi Tố liền học theo cách của người dân bản địa, nấu trà gừng hạt ý dĩ cho ta uống, khiến ta nhăn nhó cả mặt mày.

Đợi khi ta khỏe hẳn, chàng lại đâm ra lười biếng.

Ngày nào gà gáy ba tiếng, vẫn túm chặt lấy tay áo ta không buông. Tự mình không dậy, cũng không cho ta dậy.

“Sắp trễ giờ điểm danh ở quân doanh rồi.” Ta dỗ dành chàng.

“Không trễ được đâu.” Chàng nhắm mắt, tay càng nắm chặt hơn.

Nhưng ta vẫn còn việc phải làm. Bị ép đến bất lực. Đành tựa vào đầu giường, đọc cuốn Thái Thương cựu chí cho chàng nghe.

Đọc đến đoạn “Kho vận tải biển, năm trữ triệu thạch”, nhịp thở của chàng đã đều đặn trở lại. Ta lặng lẽ đặt sách xuống, nhẹ nhàng muốn rút ống tay áo ra.

Chàng lại đột ngột mở mắt. Ánh mắt thanh minh, rõ ràng không hề có nửa điểm buồn ngủ.

“Bị ta lừa rồi phải không?”

Chàng dùng sức kéo ta xuống, nửa hờn dỗi nửa trêu chọc cắn ta một cái

“Còn định dỗ ta ngủ rồi lén bỏ trốn à?”

Ta làm bộ muốn đánh, chàng liền cười né tránh. Tránh không thoát bèn nhân lúc hỗn loạn ôm gọn ta vào lòng.

Những nụ hôn liên tiếp rơi đầy trên mặt ta, chàng mới hăng hái bước xuống giường.

“Đồ vô lại!” Ta mắng chàng, nhưng chưa một lần giãy giụa đẩy ra.

……

Hàng tháng cứ vào mùng ba và mùng tám, Thái Thương đều có phiên chợ.

Lần đầu tiên ta đi, đã bị vô vàn hải sản tươi sống trên phố làm hoa cả mắt.

Cá cháy bạc óng ánh, cá nóc lưng xanh lục, những con rạm giương nanh múa vuốt. Đừng nói là ăn, đến nhìn ta cũng chưa từng nhìn thấy.

Bùi Tố theo sát phía sau. Một tay chắn giữa dòng người đông đúc tạo lối đi cho ta, một tay xách đồ lặt vặt ta vừa mua.

“Đây là món gì vậy?” Ta bị thu hút bởi một xâu bánh màu xanh mướt trên sạp hàng nhỏ.

“Bánh ngải cứu, đặc sản Thái Thương đấy ạ.” Người chủ quán nhiệt tình đưa tới một cái

“Phu nhân nếm thử xem?”

Ta nhận lấy, cắn một miếng. Ngọt thanh mềm dẻo, hương thơm đọng lại trên răng sứt má.

Bên ngoài khu chợ chính là dòng sông, thỉnh thoảng lại có thuyền bè qua lại.

Tiếng hát của cô lái đò thoang thoảng truyền đến. Ta không hiểu ca từ, chỉ thấy rất êm tai.

Bùi Tố không biết từ đâu mua được một bát cháo đường bưng tới. Ghé miệng vào mép bát húp một ngụm nhỏ.

Hạt gạo mềm nhừ, đặc sánh. Nấu hầm thật lâu, đều tan chảy cả ra, mềm mại quấn quýt vào nhau, hòa quyện thành hương vị tuyệt mỹ nhất thế gian.

Cũng giống như những người yêu nhau, bạc đầu không xa cách.

Mùa hè ở Thái Thương đến rất sớm.

Lúa non xanh mướt cả cánh đồng, những con ngõ nhỏ đầy nước ngập tràn tiếng ve sầu.

Ta chúi mình trên án thư, ngòi bút hạ xuống trang giấy Tuyên Thành mới cắt.

Từng câu từng chữ, thu thập toàn bộ địa hình đồi núi, phong tục tập quán của Thái Thương vào trong cuốn địa phương chí.

Bùi Tố mỗi khi từ quân doanh trở về, thường mang theo một thân đầy hơi nóng. Chàng cởi giáp phục, rửa sạch mặt mũi chân tay, rồi ngồi bên cạnh xem ta viết chữ.

Thỉnh thoảng còn có thể bàn luận một đôi điều, đưa ra vài lời khuyên cho ta.

Ngày hoàn thiện bản thảo, chàng đặc phái thân binh thúc ngựa hỏa tốc gửi vào kinh thành. Nửa tháng sau, thủ dụ của Bệ hạ được truyền về.

Hết lời khen ngợi “khảo cứu tường tận, văn phong tao nhã”, lệnh lập tức cho in ấn, đồng thời in thêm hàng trăm bản gửi đến các quận, để làm cuốn sách mẫu cho việc tu chí.

Ta run rẩy đầu ngón tay, lật giở đọc đi đọc lại thánh chỉ không biết bao nhiêu lần.

Bùi Tố chăm chú nhìn ta, trong mắt ánh lên tia sáng.

“Phu nhân nhà ta, vốn dĩ phải xuất chúng như vậy.”

Thấy ta chỉ cười không nói, chàng lại mặt dày ghé sát vào, rúc vào hõm cổ ta cọ xát không ngừng.

“Ây da, sao ta lại có con mắt tinh đời thế cơ chứ, liếc một cái đã chọn trúng nữ tử tài giỏi nhất thiên hạ.”

“Chàng thật đúng là…” Ta cạn lời nhìn chàng, bị chọc cho bật cười.

“Da mặt dày quá đấy!”

Ngày tháng cứ thế trôi qua.

Thư từ kinh thành gửi đến, đột nhiên nhiều lên hẳn. Bức nào cũng không ghi tên người gửi.

Bên ngoài chỉ viết: Thanh Điểu thân khải.

Ta không bóc một bức thư nào. Đợi Bùi Tố lén lút thu dọn đi, đem làm giấy mồi nhóm lửa.

Nửa năm sau, kinh thành chấn động.

Thái tử Tiêu Minh Diễn tập hợp binh mã làm phản, có ý định bức cung, sự việc thất bại, bị Bệ hạ hạ chỉ phế truất ngôi vị Thái tử, giam vào thiên lao.

Hoàng hậu bị liên lụy. Bị tước bỏ phong hiệu, giam lỏng ở lãnh cung.

Khi tờ công báo truyền đến Thái Thương, mọi thứ đã ngã ngũ.

Đôi mắt Bùi Tố buồn bã tĩnh mịch, chàng ngồi lặng lẽ rất lâu.

Ta đặt tờ công báo lên bàn, bước tới ôm khuôn mặt chàng vào lòng.

“Có thiếp ở đây.”

Ta nói: “Thiếp sẽ luôn ở đây.”

Ngoài cửa sổ, tuyết rơi lất phất lạo xạo.

Thái Thương rất hiếm khi có ngày đổ tuyết.

Năm sau lại sẽ là một năm mùa màng bội thu.

—HẾT—


Mẹo: bạn có thể dùng phím ← → hoặc A, D để chuyển chương nhanh hơn.
❤️ Cảm ơn bạn đã ghé thăm Ahay.io.vn – Thế Giới Truyện Hay. Chúc bạn có những phút giây thư giãn tuyệt vời!