1.

Rừng hạnh phía nam thành.

Đây là lần thứ hai ta đi gặp người bạn qua thư của mình.

Nhưng người ta gặp, lại chẳng phải là người trong dự liệu.

“Khương cô nương? Sao lại là nàng?”

Một kẻ thường ngày lăn lộn trên chiến trường.

Vậy mà khi thấy ta cầm tín vật bước đến gần, lại trở nên luống cuống tay chân.

Ta nhìn rõ tín vật giống hệt trên tay chàng, cũng vô cùng kinh ngạc.

“…… Bùi tướng quân?”

Bùi Tố, cháu trai ruột của Hoàng hậu.

Nghe mẫu thân nói, trước đây Hoàng hậu từng có ý ban hôn cho hai chúng ta, nhưng đã bị chàng từ chối.

Sao có thể là chàng được chứ?

Thấy ánh mắt ta dần lộ vẻ hoài nghi.

“Khương cô nương xin đừng hiểu lầm!”

Bùi Tố vội vàng xua tay, chưa đợi ta hỏi đã vội thú nhận:

“Ta không phải là người trao đổi thư từ với cô nương, chỉ là nhận lời nhờ vả, thay…… thay hắn đến để nói rõ với cô nương……”

Ý là muốn ân đoạn nghĩa tuyệt.

Ta lặng thinh một lát, rồi nhạt giọng hỏi:

“Vậy tại sao huynh ấy không đích thân đến?”

Tại sao nhỉ.

Thực ra ta đã sớm có câu trả lời, chỉ là cố chấp muốn hỏi cho rõ.

Hôm nay, vốn dĩ ta đến cũng là vì chuyện này.

Bùi Tố lộ vẻ hổ thẹn.

“Có lẽ là…… chuyện hôn nhân của hắn cũng không thể tự mình định đoạt, sợ lỡ dở cô nương……”

Lo lắng sẽ làm tổn thương ta, chàng cố ý nói một cách uyển chuyển.

Nhưng đột nhiên ta không muốn nghe thêm nữa.

Ta gật đầu, cáo từ định rời đi.

“Khương cô nương khoan đã!”

Bùi Tố bước nhanh đến cản trước mặt ta.

Ánh mắt chàng chân thành, vành tai đỏ ửng, dường như đã lấy hết mười phần dũng khí:

“Dì ta biết ta đã ngưỡng mộ nàng từ lâu, có ý ban hôn cho hai ta, nhưng ta cảm thấy, dù sao cũng phải hỏi qua ý kiến của cô nương trước.”

“Hôm nay được gặp chính là có duyên, ta muốn hỏi Khương cô nương, nàng…… có bằng lòng không?”

Gió thổi qua rừng hạnh, hoa trắng bay ngợp trời.

Gương mặt của thiếu niên tướng quân, còn đỏ hơn cả ráng mây cuối trời.

Ta ngẩn ngơ một chốc, rồi chầm chậm gật đầu.

Trên đường hồi phủ.

Tỳ nữ Mặc Thư không ngừng cất tiếng chửi rủa:

“Đồ không có trái tim! Tên khốn kiếp! Lại dám trêu đùa tiểu thư như vậy! Mặc kệ hắn ta có thân phận gì, sau này nếu gặp lại, nô tỳ nhất định phải thay tiểu thư mắng hắn một trận ra trò!”

Ta bật cười nhìn con bé một cái.

Không dám cho con bé biết, người mà nó đang mắng chửi rốt cuộc là ai.

Ba ngày trước.

Trước thềm yến tiệc thưởng hoa chọn phi cho Thái tử do Hoàng hậu tổ chức.

Người bạn qua thư đã tri giao cùng ta suốt ba năm vội vã gửi thư hẹn gặp.

Có lẽ vì viết quá vội.

Giữa những nét chữ rồng bay phượng múa, chàng lại tự xưng là “Cô”.

—— Thái tử Đương triều, Tiêu Minh Diễn.

Ta đã đoán ra thân phận của chàng.

Suy nghĩ trọn một ngày, ta vẫn quyết tâm đi gặp.

Nhưng yến tiệc quy tụ toàn bộ quý nữ đến tuổi xuất giá trong kinh thành, ta có tên trong danh sách, thực sự không thể chối từ. Để phòng lỡ việc, ta mới bảo Mặc Thư ra điểm hẹn đợi trước thay ta.

Nếu chàng đến yến tiệc, ta chỉ cần đối mặt nhận nhau với chàng.

Còn nếu chàng vội đến gặp ta trước……

Thì đợi khi ta cáo lui về sớm, sẽ giải thích ngọn ngành.

Qua nét chữ có thể thấy chàng là người lòng dạ rộng rãi, chắc chắn sẽ không vì chuyện này mà sinh lòng hiềm khích.

Tại yến tiệc.

Chàng mãi vẫn chưa xuất hiện.

Lòng ta nóng như lửa đốt, cáo từ Hoàng hậu vội vã chạy đến điểm hẹn, nhưng đợi đến khi màn đêm buông xuống cũng không thấy bóng dáng chàng.

Hôm sau, dân gian rộ lên đủ lời đồn đại.

Nói rằng Thái tử đã nhất kiến chung tình với tiểu thư họ Diệp tại yến tiệc, đã chọn định nàng ta làm Chính phi.

Hóa ra, không phải là chàng không đến yến tiệc.

Chỉ là chàng đến quá muộn, còn ta lại rời đi quá sớm.

Chúng ta, chỉ là có duyên không phận mà thôi.

Điều này cũng có thể chấp nhận được.

Oái oăm thay đêm qua, ta lại nhận được thư tay của chàng.

“Hôm qua đột nhiên nhiễm phong hàn, không thể đến đúng hẹn, giờ Dậu ngày mai tại rừng hạnh phía nam thành, không gặp không về.”

Ta không cam tâm bị lừa gạt một cách hồ đồ, lúc này mới đến chỗ hẹn một lần nữa.

Chẳng ngờ……

Nhớ lại gương mặt thanh tú vẫn còn vương nét anh khí của thiếu niên ấy.

Ta vò nát bức thư trong tay thành một cục, cõi lòng, lại bình yên đến kỳ lạ.

Thánh chỉ ban hôn được truyền đến ngay sáng sớm hôm sau.

Những rương sính lễ do chính tay Bùi Tố mang đến đã chất kín cả tiền viện.

Môn đệ họ Bùi đời đời trung lương.

Tổ phụ và Bùi lão tướng quân lại là bằng hữu lâu năm.

Nhắc đến cọc hôn sự này, người nhà họ Khương không ai không gọi đây là mối lương duyên trời ban.

Mặc Thư có ấn tượng cực tốt với Bùi Tố, cứ che miệng cười mãi.

“Tiểu thư đã đồng ý rồi, Bùi tướng quân còn sợ tiểu thư chạy mất hay sao? Chưa từng thấy ai hấp tấp hơn ngài ấy……”

Thấy ta chỉ cười nhạt.

Con bé ngập ngừng một hồi rồi lại cẩn thận dò xét:

“Chẳng lẽ tiểu thư…… vẫn còn nhớ tới kẻ phụ bạc kia sao?”

Kẻ phụ bạc…… sao?

Dòng suy nghĩ chợt trôi về ba năm trước.

Trong kinh thành rộ lên mốt lấy văn chương kết bạn, thư lâu Vĩnh An ta thường lui tới đặc biệt thiết kế cả một bức tường với những ô chứa bí mật có khóa.

Hai chiếc chìa khóa, đi cùng một ổ khóa.

“Chỉ cần chọn lấy một ô trong số rất nhiều ô bí mật đó, bỏ thư vào, mang theo một chiếc chìa khóa rời đi, rồi lặng lẽ chờ đợi người có duyên giữ chiếc chìa còn lại hồi âm là được.”

Ta cảm thấy vô cùng mới mẻ, liền chọn ô nằm tít trong góc.

Cầm chìa khóa mở ra, lại thấy bên trong đã nằm yên một bức thư ngắn từ bao giờ.

Trên đó viết:

“Thân như cây trên núi biếc, lòng hướng mây đỉnh Bồng.”

“Ngưỡng mộ cánh chim xanh của người, tiêu dao mặc sức bay lượn.”

Vài câu ngắn ngủi, đã nói trọn vẹn nỗi thân bất do kỷ.

Lòng ta khẽ xao động, chỉ cảm thấy đồng bệnh tương lân.

Tìm chủ tiệm xin một tờ giấy hoa tiên, ta nhấc bút hồi âm:

“Cây ngàn trượng núi biếc, tự vươn lên tận trời mây”

“Thanh điểu cánh nghìn dặm, trăng lên cũng phải về rừng.”

“Cùng là khách đất trời, cớ sao phải tị nạnh một bên”

“Gió trăng vốn vô chủ, kẻ rảnh rỗi sẽ được trước tiên.”

Nửa tháng sau.

Ta quay lại thư lâu, trong ô bí mật đã có lời đáp:

“Cùng ngắm gió trăng, hai đôi kẻ rảnh rỗi”

“Nhường người nửa chiếu, chung vãn cảnh tiên hương.”

Khẩu khí trong từng câu chữ, xem ra còn lớn hơn cả ta.

Ta mỉm cười hội ý, cầm bút viết tiếp……

Sau đó, dường như đã trở thành một sự ăn ý ngầm.

Tiêu Minh Diễn tự xưng là “Thương Mộc”, ta lấy hóa danh là “Thanh Điểu”.

Cứ nửa tháng một lần, trao đổi thư từ ròng rã ba năm.

Tuy chưa từng nói rõ thân phận, nhưng đều coi đối phương là tri kỷ của đời mình.

Đoạn tình nghĩa này đã từng rất thuần túy, chân thành.

Nay kết thúc một cách qua loa, cũng chẳng thể trách ai đã phụ ai.

Thế nên.

“Sao có thể chứ.”

Ta ngước mắt nhìn Mặc Thư mỉm cười nhẹ nhàng.

Sai con bé lấy chậu than tới, đem toàn bộ những kỷ vật tri âm suốt ba năm qua ném vào ngọn lửa.

Bản chuyển ngữ của Nguyện Người Như Sao Như Trăng được đăng duy nhất tại Meo Mập . Nếu bạn đang đọc tại nơi khác , thì chính xác là đã bị trang khác ăn cắp rồi đăng lại . Đứa nào ăn cắp bản chuyển ngữ này cả dòng họ tụi bây chính là súc vật ( để vầy rồi mà vẫn bị mấy con súc vật ăn cắp )

Làn khói xanh lượn lờ tan biến.

Ta chợt nhận ra trong lòng bỗng chốc nhẹ nhõm vô cùng.

Tuy ta lớn lên nơi khuê các, nhưng từ nhỏ đã gửi tình vào non nước, khát vọng tự do, chưa từng nghĩ đến việc gả vào Hoàng gia.

Chỉ là ngày hôm đó……

Cái ngày biết được thân phận của chàng.

Ta ngồi bên cửa sổ cho đến khi trời tối mịt, trong một thoáng chốc, quả thực đã từng nghĩ:

Dù bị giam hãm nơi thâm cung, nhưng nếu được ngày đêm bầu bạn cùng người tri tâm, âu cũng coi như viên mãn.

Nhưng giờ đây, ta đã nhìn thấu tất cả.

Đối với Tiêu Minh Diễn, ta chẳng phải là người không thể thiếu.

Chàng, cũng thực sự không phải là bến đỗ đời ta.

Đã quá buổi trưa, người gác cổng vào thông báo.

Nói rằng Diệp Tố Niệm đến rủ ta cùng đi chọn xấp vải may giá y, xe ngựa đã đợi sẵn bên ngoài cổng phủ.

Nàng ấy và ta là tỷ muội khuê phòng, từ nhỏ đã vô cùng thân thiết.

Tại yến tiệc thưởng hoa hôm trước, người được Thái tử đích thân chọn làm Chính phi, chính là nàng ấy.

Ta nhận lời đi ra ngoài.

Vừa định bước lên xe, liền nghe tiếng vó ngựa dần tiến đến.

Tiểu tướng quân Bùi Tố cưỡi ngựa tới, nhanh chóng ghì cương rồi xoay người nhảy xuống.

Thấy ta nghiêng đầu nhìn chàng, trên mặt chàng nhanh chóng xẹt qua một tầng mây đỏ.

“Ta đến không đúng lúc rồi, Khương cô nương đây là…… chuẩn bị ra ngoài sao?”

Ta gật gật đầu, đang định nói thêm.

Rèm cửa xe ngựa vén lên, lộ ra khuôn mặt xinh xắn.

Diệp Tố Niệm mang giọng điệu cười cợt:

“Tuyết Loan cùng ta đi chọn vải, dạo này đạo chích hoành hành, Tiểu Bùi tướng quân nếu như không bận, chi bằng hộ tống bọn ta một đoạn được không?”


Mẹo: bạn có thể dùng phím ← → hoặc A, D để chuyển chương nhanh hơn.
❤️ Cảm ơn bạn đã ghé thăm Ahay.io.vn – Thế Giới Truyện Hay. Chúc bạn có những phút giây thư giãn tuyệt vời!