“Anh nghe lời em thế này, chị gái đây không giận chứ? Hình như chị hơi không vui rồi~”
Tạ Tuỳ nghe vậy, quay sang liếc tôi một cái:
“Không cần để ý đến cô ấy, cô ấy luôn như vậy.”
Rồi từ đó không thèm liếc tôi lấy một cái, ánh mắt dịu dàng hoàn toàn dồn hết lên người Tiêu Bạch Hoa.
Tiêu Bạch Hoa đặt xấp tài liệu lên bàn trước mặt Tạ Tuỳ, tôi liếc nhìn sơ qua.
Cách sắp xếp tài liệu tệ đến mức không nỡ nhìn, đến cả số trang cũng đóng sai.
Lỗi sơ đẳng như vậy, ngày thường đủ để Tạ Tuỳ sa thải người ngay lập tức, cho dù phải bồi thường gấp đôi hợp đồng.
Thế nhưng đến lượt Tiêu Bạch Hoa, anh ta lại nhẫn nại chỉ cho cô ta cách sắp xếp tài liệu một cách nhẹ nhàng hiếm có.
Ánh mắt Tạ Tuỳ dừng trên đống tài liệu lộn xộn ấy, còn ánh mắt Tiêu Bạch Hoa lại không ngừng liếc nhìn khuôn mặt anh.
Tôi bỗng cảm thấy mình như chiếc bóng đèn ngàn watt – nếu không có tôi ở đây, chắc hai người họ đã hôn nhau mất rồi.
Tôi chỉ còn biết vuốt tóc, ho khan mấy tiếng cho bớt ngượng.
Từ lúc Tiêu Bạch Hoa bước vào, mọi diễn biến sau đó đều giống y như những gì tôi đã thấy trong truyện.
…
2.
Tiêu Bạch Hoa tiễn tôi xuống lầu, trên mặt cô ta vẫn còn ửng đỏ.
Tôi nhắm mắt làm ngơ, coi như không thấy gì.
Nhưng cô ta lại bất ngờ cất giọng nũng nịu:
“Chị Tạ, chị mặc thế này vào văn phòng tổng giám đốc Tạ, có phải hơi… không thích hợp lắm không?”
Tôi thuận theo lời cô ta cúi đầu nhìn, áo hai dây cúp ngực cùng chân váy bó sát — phong cách ăn mặc quá đỗi bình thường của phụ nữ hiện đại.
Thế mà Tiêu Bạch Hoa lại tiếp tục trách móc, giọng đầy bất mãn:
“Chị không thấy ăn mặc hở hang thế này là bại hoại thuần phong mỹ tục sao? Chị còn suốt ngày ở trong phòng làm việc với tổng giám đốc Tạ, chị có biết người ta sẽ bàn ra tán vào thế nào không?”
“Chị cho dù không cần danh tiếng của mình, thì cũng nên nghĩ cho tổng giám đốc Tạ chứ!”
Chưa nói đến việc Tạ thị toàn là tinh anh từ các giới, không có thói quen ngồi lê đôi mách, mà mấy nhiệm vụ mỗi quý do Tạ Tuỳ giao xuống cũng đủ để nhân viên bận tối tăm mặt mũi, chẳng ai rảnh để quan tâm tới đời tư sếp.
Tôi khoanh tay, nhướng mày:
“Cô từ rừng rú nào chui ra vậy? Thời đại nào rồi, tôi có xẻ váy cao tới tận ngực thì cũng chẳng liên quan gì đến cô.”
Tôi còn chưa nói hết, đã thấy mắt Tiêu Bạch Hoa đỏ lên, nước mắt lưng tròng, như thể tôi vừa làm chuyện gì tội ác tày trời với cô ta.
Cô ta khóc sụt sùi, gương mặt đầy vẻ oan ức:
“Chị Tạ, em chỉ có lòng tốt nhắc nhở chị thôi, sao chị lại ăn nói sắc bén thế?”
Tôi suýt bật cười vì tức — bịa chuyện đồn nhảm tôi còn bảo là lòng tốt nhắc nhở?
Tôi còn chưa kịp phản ứng thì một cậu trai cao gầy đã lao tới, hung hăng đẩy tôi một cái.
May mà tôi nhanh tay bám được vào cạnh bàn phía sau, nếu không cái bàn đó có khi đã đâm thủng thắt lưng tôi rồi.
Cậu trai đó giang tay chắn trước mặt Tiêu Bạch Hoa, giận dữ hét lên:
“Có tiền thì được quyền ức hiếp người khác à? Bạch Hoa đã làm gì sai mà cô bắt nạt em ấy như vậy!”
Giọng cậu ta quá lớn, ngay lập tức thu hút hết ánh mắt của đám đồng nghiệp đang vùi đầu làm việc, ai nấy đều ngẩng đầu nhìn, mắt sáng rực hóng drama.
Tiêu Bạch Hoa ngượng đến đỏ mặt, vội kéo tay áo cậu ta, giọng nhẹ nhàng:
“Đừng nói nữa mà, anh Đình, chị Tạ cũng đâu cố ý… cho dù là cố ý thì chúng ta cũng chẳng làm gì được chị ấy đâu.”
Cái tên Cố Đình mà Tiêu Bạch Hoa vừa gọi — chính là nam phụ si tình trong truyện.
Theo nguyên tác, tôi phải trúng tiếng sét ái tình với cậu ta ngay từ lần đầu gặp mặt.