—
Chân Trương Trí Viễn gãy rồi.
Hắn nay đã thành phế nhân.
Ta tự mình tới thăm hắn, còn mang theo vài gói d.ư.ợ.c liệu rẻ tiền.
“Trương công t.ử, cảm giác không được lựa chọn thế nào?”
“Ngươi nhìn thấy chưa? Tống cô nương mà ngươi hết lòng che chở ấy, cuối cùng lại bỏ mặc ngươi để đuổi theo tam hoàng t.ử.”
“Đáng tiếc thật đấy. Nếu lúc đó nàng ta chọn cứu ngươi, ngươi cũng sẽ không ngã gãy chân, trở thành tàn phế.”
“Trương công t.ử, giờ ngươi què rồi.”
“Kỳ vọng của Trương gia dành cho ngươi, tài hoa đầy bụng của ngươi, hoài bão nhiều năm của ngươi…”
“Tất cả đều không thể thực hiện nữa.”
“Ngươi đã trở thành một phế nhân triệt để.”
“Sao nào.. .có vui không?”
G.i.ế.c người còn phải tru tâm.
Trương Trí Viễn nghe xong liền phun ra một ngụm m.á.u rồi trực tiếp ngất đi.
Ta chỉnh lại váy áo, thong dong rời khỏi Trương gia.
Một thiên chi kiêu t.ử trở thành tàn phế khiến cả Trương gia khóc lóc không thôi.
Người Trương gia kéo tới Tống gia gây chuyện, ép Tống Hồng Ngọc gả vào Trương gia chăm sóc Trương Trí Viễn.
Tống gia không chịu, còn đ.á.n.h người Trương gia một trận.
Trương gia đe dọa muốn cáo ngự trạng, tố Tống gia dạy con không nghiêm, tố Tống Hồng Ngọc bản tính phóng đãng, khiến Tống gia không còn chỗ đứng ở kinh thành.
Hai nhà Trương Tống náo loạn đến long trời lở đất, trở thành đề tài trà dư t.ửu hậu của mọi người trong kinh.
Cuối cùng nghe nói hai nhà chuẩn bị kết thân.
Tam hoàng t.ử lúc này đang ôm ta, nhíu mày nói:
“Cứ như vậy sao? Để đôi uyên ương đó cuối cùng cũng thành quyến thuộc?”
“Ngươi đặc biệt bảo ta diễn một màn kịch như vậy chỉ để tác thành cho bọn họ?”
Ta cười nhạt:
“Uyên ương?”
“Ta thấy bọn họ là oán ngẫu thì đúng hơn.”
“Muốn bọn họ c.h.ế.t rất dễ.”
“Ta là cố tình muốn bọn họ sống.”
Ta không ngờ Tống Hồng Ngọc vậy mà còn dám tới tìm ta.
Chương 6
Nàng ta mang theo Trương phu nhân và mấy rương sính lễ tới cửa, muốn nạp ta làm thiếp cho Trương Trí Viễn!
Tống Hồng Ngọc khinh miệt nói:
“Lâm Vân Sương, Trí Viễn vẫn không quên được ngươi. Cho nên hôm nay đặc biệt tới đưa sính lễ, cho phép ngươi cùng ngày vào cửa với ta.”
Ta cầm chén trà ném thẳng vào đầu nàng ta.
Tống Hồng Ngọc bị đập trúng, đầu chảy m.á.u, nhất thời ngây người.
Trương phu nhân ở bên cạnh hét lớn:
“Đồ nữ nhân chanh chua! Đúng là đồ nữ nhân chanh chua!”
Tống Hồng Ngọc dùng khăn che vết thương trên đầu, hung dữ nói:
“Lâm Vân Sương, cho ngươi mặt mũi mà ngươi không cần, vậy thì đừng trách ta công khai chuyện xấu của ngươi!”
Mẫu thân tức giận tiến lên tát nàng ta một cái:
“Nữ nhi ta trong sạch đoan chính, ngươi đừng ngậm m.á.u phun người! Người đâu, đuổi bọn chúng ra ngoài! Từ nay về sau không cho hai người này bước vào cửa!”
Lúc bị đuổi ra ngoài, Tống Hồng Ngọc còn hét lớn:
“Lâm Vân Sương, ngươi là đồ thất trinh!”
“Trong yến tiệc ngươi tư thông với mã phu, sớm đã mất sạch trinh tiết rồi!”
Lời này vừa nói ra, đám đông đang ồn ào lập tức im bặt.
Tống Hồng Ngọc đắc ý dào dạt:
“Lâm Vân Sương, ngươi sớm đã không còn trong sạch, giờ ngươi chỉ có con đường vào Trương gia làm thiếp thôi!”
“Còn không mau quỳ xuống cảm tạ ân cứu mạng của ta?”
Mẫu thân nghe vậy tức tới sắp ngất.
Trương phu nhân thì đứng bên cạnh đầy vẻ chán ghét nhìn ta.
Ta chỉ mỉm cười nhàn nhạt, phân phó:
“Bắt bọn họ lại, đưa tới Kinh Triệu phủ.”
“Cứ nói bọn họ bôi nhọ thanh danh quan quyến.”
Tống Hồng Ngọc hét lớn:
“Ngươi dám!”
“Ngươi có dám để bà đỡ kiểm tra thân thể không?”
Ta bật cười:
“Được thôi, vậy gặp nhau ở Kinh Triệu phủ.”
Tống Hồng Ngọc và Trương phu nhân nghênh ngang rời đi.
Mẫu thân siết c.h.ặ.t t.a.y ta:
“Vân Sương, con thật sự muốn tới Kinh Triệu phủ nghiệm thân sao? Cho dù chứng minh được con trong sạch, chỉ cần đi một chuyến như vậy, thanh danh của con cũng hỏng mất rồi!”
Ta vỗ nhẹ tay bà, bảo bà đừng lo.
Trong Kinh Triệu phủ, Tống Hồng Ngọc nhìn ta:
“Lâm Vân Sương, bây giờ ngươi vẫn còn cơ hội đổi ý. Chỉ cần ngoan ngoãn gả vào Trương gia, ngươi sẽ không cần nghiệm thân nữa.”
Ta đoan trang đáp:
“Ta cũng không tin Tống cô nương trong sạch. Mời Tống cô nương nghiệm thân trước.”
Tống Hồng Ngọc lập tức nóng nảy:
“Bây giờ đang nói tới ngươi!”
Ta thong thả nói:
“Đây là đạo lý ở đâu vậy? Ngươi nghi ngờ ai thì người đó phải chứng minh cho ngươi xem à? Ngươi nghĩ ngươi là ai?”
“Muốn ta nghiệm thân cũng được, nhưng Tống cô nương phải nghiệm trước. Nếu không…”
Tống Hồng Ngọc nghiến răng:
“Được! Ta nghiệm!”
Đợi nàng ta đỏ bừng mặt bước ra, ta cười híp mắt vỗ tay:
“Trương Trí Viễn đối diện một cô nương xinh đẹp như hoa như ngọc thế này mà vẫn không động lòng…”
“Đúng là chỉ được cái mã thôi.”
Sắc mặt Tống Hồng Ngọc lạnh xuống:
“Đến lượt ngươi rồi!”
Ta bật cười:
“Ta đâu có nói mình sẽ nghiệm.”
“Ta chỉ nói là nếu không thì… ta cũng sẽ không nghiệm.”
Tống Hồng Ngọc nổi giận:
“Ngươi… vừa rồi rõ ràng đã đồng ý! Lật lọng! Ngươi là đang chột dạ!”
Ta cười lạnh:
“Tống cô nương đúng là buồn cười.”
“Tùy tiện xông vào phủ người khác, vu khống người ta thất trinh, còn muốn ép người ta nghiệm thân.”
“Là ai cho ngươi cái quyền đó?”
Ngón tay Tống Hồng Ngọc gần như chỉ thẳng vào mặt ta:
“Vừa rồi ngươi đã đồng ý rồi! Ngươi chính là chột dạ!”
Ta gạt tay nàng ta ra:
“Ta có chột dạ hay không, không cần phải chứng minh cho ngươi.”
“Đại nhân, ta muốn kiện Tống Hồng Ngọc và Trương phu nhân vô cớ bôi nhọ thanh danh nữ quyến quan gia!”
Ta trực tiếp quay sang nói với Kinh Triệu phủ doãn.
Kinh Triệu phủ doãn bất đắc dĩ day trán.
Chuyện này đúng là một mớ hỗn độn.
Cuối cùng chỉ có thể phạt Tống Hồng Ngọc và Trương phu nhân công khai xin lỗi ta.
Hai người bọn họ không chịu.
Kinh Triệu phủ doãn liền nói, nếu không chịu thì sẽ đ.á.n.h trượng trước công chúng.
Lúc này bọn họ mới cúi đầu.
Kinh Triệu phủ doãn vốn là học trò của phụ thân ta.
Ta áp giải Tống Hồng Ngọc và Trương phu nhân tới đây là vì biết chắc ông ấy sẽ giúp ta.
—
Tuy ta không nghiệm thân, nhưng bên ngoài vẫn bắt đầu xuất hiện đủ loại lời đồn đại.
Thậm chí còn có người nói Lâm gia và Trương gia hủy hôn là vì ta đã mất đi trong sạch.
Mẫu thân sốt ruột tới mức đi vòng vòng.
Ta lại chẳng hề để tâm.
Ta đang bận rộn xin tam hoàng t.ử cho một chức quan.
Ta muốn báo đáp cử t.ử nghèo túng ở kiếp trước…
Khi đó dù ta đã thanh danh bại hoại nhưng hắn vẫn nguyện ý cưới ta.
Hắn thi đỗ cử nhân, nhưng vì không có bạc lo lót nên mãi không kiếm được một chức quan nhập phẩm.
Bây giờ, hắn đã ngồi lên vị trí chủ bạ Kinh Triệu phủ.
Ta bảo hắn bắt hết những kẻ tung tin đồn về ta.
Phong ba trong kinh thành lúc này mới yên ổn được đôi chút.
Nhưng phụ thân vẫn cho rằng ta làm bại hoại gia phong Lâm gia, muốn đưa ta vào am ni cô tu hành.
Ta hỏi ông:
“Phụ thân, đối với người nữ nhi là gì?”
“Là thứ rác rưởi có thể tùy tiện vứt bỏ, hay là người nhà có thể cùng nhau vượt qua hoạn nạn?”
Phụ thân trầm mặc rất lâu không trả lời.
Nhưng ta đã biết đáp án rồi.
Ngày hôm sau, Long Lân Vệ khiêng tám mươi rương sính lễ tới cửa cầu hôn.
Sắc mặt phụ thân hết đỏ lại tím, hết tím lại đỏ, cuối cùng đuổi Long Lân Vệ ra ngoài.
Ông đứng trước cửa lớn tiếng nói:
“Khí tiết của người đọc sách Lâm gia tuyệt đối không khuất phục trước cường quyền!”
“Lâm gia chúng ta tuyệt đối không phàn long phụ phượng mà gả nữ nhi cho loại người bạo ngược vô đạo!”
攀龙附凤: Phàn long phụ phượng: Thấy sang bắt quàng làm họ.
Ngoài cửa lập tức vang lên một tràng tiếng khen ngợi.
Phụ thân kích động thấp giọng nói với ta:
“Nữ nhi ngoan, hôm nay cuối cùng con cũng giúp phụ thân nở mày nở mặt!”
“Lâm gia chúng ta từ chối hôn sự này, ngày mai thiên hạ nhất định sẽ khen Lâm gia có cốt khí!”
Chương 7
Ta xoay người, chậm rãi quỳ xuống trước mặt phụ mẫu:
“Phụ thân, mẫu thân, con biết hai người không muốn con gả cho tam hoàng t.ử.”
“Nhưng con thật lòng yêu kính ngài ấy.”
“Con muốn gả cho ngài ấy.”
“Từ nay về sau… hai người cứ xem như chưa từng sinh ra đứa nữ nhi này đi.”
Phụ thân tức đến hộc m.á.u tại chỗ.
Tam hoàng t.ử thì cưỡi ngựa đi về phía ta:
“Vương phi, ta tới đón nàng.”
Hôn lễ của ta và tam hoàng t.ử rất đơn giản.
Nhưng từng nghi thức, chúng ta đều nghiêm túc hoàn thành.
Ngày hôm sau, tấu chương đàn hặc tam hoàng t.ử chất đầy trên ngự án của hoàng đế.
Trương Trí Viễn bất chấp chân bị thương chạy tới tìm ta.
Hắn tức giận nói:
“Vân Sương, có phải tam hoàng t.ử ép nàng không?”
“Nàng đừng sợ, ta sẽ cứu nàng!”
“Dù hiện tại hai chân ta đã tàn phế, nhưng Trương gia vẫn còn không ít người làm quan trong triều, ta nhất định sẽ cứu nàng ra!”
Ta cúi người xuống, khẽ nói với hắn:
“Trương Trí Viễn, ta có t.h.a.i rồi.”
“Là con của tam hoàng t.ử.”
“Ta không gả cho ngài ấy thì còn có thể gả cho ai?”
Cả người hắn như bị sét đ.á.n.h.
Ta tiếp tục nói:
“Còn nhớ yến tiệc lần đó không?”
“Lúc ngươi dẫn Tống Hồng Ngọc bỏ trốn, lại vô tình tác thành cho ta và tam hoàng t.ử.”
Ánh mắt Trương Trí Viễn tan rã:
“Không… không phải…”
Ta vỗ vai hắn:
“Đa tạ ngươi nhé.”
“Đa tạ vì ngươi đã giúp ta tìm được một nơi nương tựa tốt.”
Trương Trí Viễn hoàn toàn sụp đổ.
—
Hoàng đế không trách phạt tam hoàng t.ử.
Ngược lại còn ban hôn cho chúng ta, bổ sung những thiếu sót trong hôn lễ.
Mẫu phi của tam hoàng t.ử từng là người được hoàng đế sủng ái nhất.
Nhưng hoàng đế lại không bảo vệ được bà.
Tam hoàng t.ử còn ở trong bụng mẹ đã trúng độc.
Ba tuổi, tóc hắn đã hóa trắng, bị xem là điềm xấu.
Tam hoàng t.ử bị đưa tới biên cương sống cùng cữu cữu.
Mẫu phi hắn thì u uất mà c.h.ế.t.
Mãi tới khi hoàng đế hoàn toàn nắm giữ triều cục mới đón tam hoàng t.ử đã mười tám tuổi trở về, còn giao Long Lân Vệ cho hắn quản lý.
Tam hoàng t.ử sau khi trở về tàn nhẫn ngang ngược.
Chỉ cần không vừa ý là c.h.é.m đầu tịch biên.
Quan viên trong kinh thi nhau dâng tấu đàn hặc.
Nhưng hoàng đế lại càng thêm dung túng hắn.
Tam hoàng t.ử càng ngày càng làm càn, thậm chí bắt những quan viên đàn hặc mình đ.á.n.h tới nửa sống nửa c.h.ế.t.
Hiện tại, một hoàng t.ử hung tàn bạo ngược lại cưới một hoàng t.ử phi không biết lễ nghĩa.
Triều đình lần nữa dấy lên phong ba đàn hặc.
Có người chỉ thẳng vào mặt mắng ta không giữ phụ đạo.
Ta liền cho Long Lân Vệ tới thăm hỏi cả nhà hắn, còn để tam hoàng t.ử trực tiếp cách chức hắn.
Vị trí trống ra vừa hay để người của ta ngồi lên.
Ta và tam hoàng t.ử, một người gom tiền, một người đoạt quyền.
Đúng là cặp bài trùng hoàn hảo.
Khi bụng ta đã lớn, Tống Hồng Ngọc lại xông vào phủ cầu ta làm chủ cho nàng ta.
Nhìn gương mặt nàng ta bị đ.á.n.h tới bầm tím, ta bật cười:
“Trương công t.ử đúng là quá đáng, sao có thể đ.á.n.h người chứ?”
“Đi, ta giúp ngươi khuyên hắn.”
Ta dẫn người tới Trương gia rồi khuyên nhủ Trương Trí Viễn thật tốt.
Thấy hắn không nghe ta liền cho người đè hắn lên ghế đ.á.n.h hai mươi trượng.
Tống Hồng Ngọc lại nhào lên người hắn cầu ta dừng tay.
Ta cảm động trước tình cảm phu thê sâu nặng của bọn họ.
Cho nên để cả hai cùng ăn bốn mươi trượng.
Từ đó trở đi, ta có thêm một sở thích mới.
Đó là thường xuyên tới Trương gia xử lý chuyện gia đình cho bọn họ.
Hôm nay đ.á.n.h người này vài trượng.
Ngày mai đ.á.n.h người kia vài trượng.
Công bằng vô cùng.
Đôi lúc người Trương gia không nghe lời, ta còn đ.á.n.h luôn cả bọn họ.
Nếu không phải vì ta phải sinh con nên Trương gia liền nhân cơ hội lén đưa đôi phu thê bọn họ đi mất…
Thì ta còn có thể tiếp tục giúp đỡ bọn họ mãi.
Năm năm sau, trong cuộc tranh đoạt ngôi vị khốc liệt… vị tam hoàng t.ử tưởng chừng ít khả năng đăng cơ nhất cuối cùng lại lên ngôi hoàng đế.
Còn ta trở thành hoàng hậu.
Tam hoàng t.ử ôm ta hôn hết lần này tới lần khác:
“Khổ cho nàng rồi.”
“Vì diễn cùng ta mà phải mang tiếng tàn nhẫn vô đạo.”
Ta khẽ cười:
“Thanh danh…”
“Là thứ không quan trọng nhất.”
Khi đứng ở vị trí đủ cao…
Sẽ không còn ai dám nhắc lại những chuyện cũ nữa.
Những kẻ từng mắng chúng ta tàn bạo vô đức giờ đều nói đây là thiên mệnh sở quy.
Lão hoàng đế đúng là có vài phần yêu thương tam hoàng t.ử.
Nhưng ông tuyệt đối sẽ không cho phép một hoàng t.ử tóc trắng bị gọi là yêu nghiệt lên ngôi.
Thanh danh của ta và tam hoàng t.ử càng tệ, những hoàng huynh đệ khác của hắn lại càng yên tâm.
Trong trận tranh đấu đẫm m.á.u ấy… chúng ta cuối cùng cũng thắng.
Phụ thân sai người tới truyền lời.
Nói rằng m.á.u mủ tình thân, ta trước sau vẫn là người Lâm gia, ông sẽ ghi tên ta trở lại gia phả.
Ta nói được thôi.
Còn lo lắng ông tuổi già sức yếu nên cho ông về quê dưỡng lão, tiện thể miễn luôn chức Quốc T.ử Giám Tế Tửu của ông.
Người Trương gia thấy vậy cũng vội vàng từ quan, muốn rời khỏi kinh thành.
Ta không đồng ý.
Ta bảo bọn họ đưa Trương Trí Viễn và Tống Hồng Ngọc trở về.
Nếu không Trương gia đừng hòng rời khỏi kinh.
Chưa đầy ba ngày, phu thê Trương Trí Viễn mình đầy thương tích, oán khí ngập người đã bị đưa trở về kinh thành.
Bọn họ bằng tuổi ta.
Nhưng giờ nhìn lại già nua như người sắp xuống mồ, cả người tràn ngập t.ử khí.
Ta vì là hoàng hậu nên rất thích giúp người khác xử lý mâu thuẫn gia đình.
Chỉ tiếc về sau càng lúc càng bận, không còn thời gian để ý tới bọn họ nữa.
Ta dần xuất hiện trên triều đình.
Những vị đại nhân từng mắng ta dâm đãng vô sỉ, không xứng làm người…
Bây giờ lại đổi đủ mọi cách để ca ngợi ta tài hoa hơn người, hiền lương thục đức, mẫu nghi thiên hạ.
Ngươi xem…
Chỉ cần ta đứng đủ cao, tự khắc sẽ có đại nho thay ta biện luận.
Toàn văn hoàn.