Sau khi bị Lục Thâm công khai từ hôn, danh tiếng của ta cũng hoàn toàn sụp đổ.

Ngoài kia ai cũng nói ta vô đức, cướp công cứu người của muội muội.

Ngay cả phụ mẫu cũng cảm thấy ta khiến Bùi gia mất mặt, mắng ta bị ma quỷ mê hoặc tâm trí.

Cuối cùng, Lục Thâm cưới được Bùi Tri như ý nguyện.

Còn ta thì bị gả thay cho vị hôn phu hàn môn vốn thuộc về nàng.

Nhưng không ai ngờ, người thật sự đối xử tốt với ta lại là Tạ Hàn.

Sau khi thành thân, hắn chưa từng bạc đãi ta nửa phần.

Hắn từng bước bước vào triều đình, bày mưu tính kế, từ một kẻ vô danh trở thành quyền thần được Thánh thượng trọng dụng.

Từ đó về sau, không còn ai dám nhắc chuyện cũ trước mặt ta nữa.

Mỗi lần gặp lại Lục Thâm và Bùi Tri trong yến tiệc, nếu có kẻ cố ý châm chọc, Tạ Hàn đều sẽ đứng ra che chở cho ta.

Ta từng cho rằng, cho dù hắn không yêu ta, ít nhất giữa chúng ta cũng có vài phần phu thê tình nghĩa.

Cho đến ngày hắn bệnh nặng hấp hối.

Hắn tránh tay ta như tránh thứ gì dơ bẩn.

Trong lòng ôm chặt túi gấm kia, từ đầu tới cuối không nhìn ta lấy một lần.

Hắn chỉ nói:

“Nếu có kiếp sau, đừng gặp lại nữa.”

Mãi tới lúc nhập liệm, ta mới biết trong túi gấm ấy cất thứ gì.

Là hôn thư của hắn và Bùi Tri.

Trọng sinh trở về ngày muội muội cứu Lục Thâm, ta cố ý ra ngoài sớm để tìm người trước.

Không ngờ Tạ Hàn cũng chủ động tìm tới tận cửa.

Lúc này trên gương mặt Tạ Hàn vẫn chưa hết vẻ thiếu niên non trẻ.

Hắn đầy căng thẳng bước về phía ta.

Thân hình hắn rất cao, đủ để che khuất ánh mặt trời đang rơi xuống.

Ta có chút hoảng hốt.

Kiếp trước hắn cũng từng như vậy, đứng bên cạnh ta.

Thay ta chắn đi ánh nắng ch.ói mắt, thay ta bung ô che gió chắn mưa.

Hắn là một người cực kỳ tốt.

Tốt đến mức cho dù không yêu ta, cũng chưa từng khiến ta khó xử.

Nhưng đời này, hắn xuất hiện từ rất sớm, lại không phải vì ta.

Mà là vì muội muội Bùi Tri.

Kiếp trước vào đúng ngày hôm nay, Bùi Tri cứu được Lục Thâm đang bị thương.

Hắn trúng độc trên núi, toàn thân lạnh buốt, Bùi Tri cởi áo ôm hắn sưởi ấm.

Hai người cũng chính vào lúc ấy mà có quan hệ da thịt.

Bùi Tri từ nhỏ đã tùy hứng ngang ngược, hành sự khác thường.

Nàng sợ ta nói chuyện này với phụ mẫu nên giấu nhẹm mọi việc, chỉ cố ý dẫn ta phát hiện ra Lục Thâm.

Ta đưa Lục Thâm xuống núi, lại tìm đại phu chữa trị cho hắn.

Người đầu tiên Lục Thâm nhìn thấy là ta, cũng lầm tưởng người có quan hệ thân mật với hắn là ta.

Vì vậy sau khi khỏi bệnh, Lục Thâm lập tức tới Bùi phủ cầu thân, muốn cưới ta làm thê.

Bùi Tri ấm ức, làm ầm lên đòi mẫu thân cũng phải tìm cho nàng một mối hôn sự.

Mẫu thân ngoài miệng trách nàng không hiểu chuyện, ngay cả danh tiếng của tỷ tỷ ruột cũng muốn tranh giành, nhưng cuối cùng vẫn thay nàng xem xét đối tượng.

Bùi Tri vốn chẳng có tâm tư chọn lựa, tùy tiện chỉ trúng Tạ Hàn.

Ai ngờ sau khi hôn sự được định xuống, nàng lại không chịu.

Nàng say một trận lớn rồi chạy tới Lục phủ, nói hết chân tướng cho Lục Thâm.

Lục Thâm nổi trận lôi đình, nói ta cố ý lừa gạt hắn, nhất quyết muốn từ hôn với ta.

Ta vốn không hề biết chuyện Bùi Tri cởi áo sưởi ấm cho hắn, mà Lục Thâm cũng chưa từng nhắc với ta nửa lời.

Thế nhưng bên ngoài chẳng ai tin ta.

Bọn họ chỉ biết rằng Lục Thâm công khai từ hôn, rằng ta thân là tỷ tỷ lại vô đức đến mức muốn cướp hôn sự của muội muội.

Phụ mẫu thấy ta làm mất mặt gia môn, trách mắng ta bị ma quỷ mê hoặc tâm trí.

Lục Thâm là Thế t.ử phủ Định Quốc công, Bùi gia không đắc tội nổi.

Mà danh tiếng ta đã hoàn toàn bại hoại, không còn gia đình t.ử tế nào dám cưới ta nữa.

Qua lại một hồi, ta bị nhét cho Tạ Hàn.

Ta từng cầm hôn thư mới viết tìm Tạ Hàn để từ hôn.

Ta nguyện vào chùa, xuống tóc quy y.

Nhưng Tạ Hàn vẫn cưới ta.

Hắn nói:

“Ta và nàng vốn giống nhau cả thôi, đã vậy còn có gì để ghét bỏ nhau nữa?”

Ngày thành thân, Bùi gia chỉ cho ta một cỗ kiệu nhỏ, lặng lẽ đưa ta vào Tạ phủ.

Thế nhưng Tạ Hàn lại dùng hết số bạc tích cóp chẳng được bao nhiêu của mình để bố trí tân phòng.

Ngoại trừ khách khứa ít ỏi, lễ nghi không thiếu thứ gì.

Sau khi thành thân, hắn thi đỗ Trạng nguyên, được Thánh thượng trọng dụng, từng bước thăng tiến trong triều.

Những kẻ từng cười nhạo ta đều bị hắn lần lượt dạy dỗ.

Từ đó về sau, kinh thành ai ai cũng biết Tạ đại nhân yêu thê t.ử như mạng, không còn ai dám lấy ta ra làm trò cười nữa.

Mỗi lần trong yến tiệc chạm mặt Lục Thâm và Bùi Tri, luôn có kẻ thích khơi lại chuyện cũ.

Mà Tạ Hàn lần nào cũng đứng ra bảo vệ ta.

Nhưng nhiều năm như vậy, người hắn cất giấu trong lòng lại chưa từng là ta.

Tựa như tờ hôn thư vốn nên bị hủy bỏ kia.

“Tiểu thư, người này thật vô lễ. Đến tìm lão gia và phu nhân, đã nói người không có ở phủ rồi mà còn muốn xông vào.”

Quản gia thấy Tạ Hàn tiến lại gần ta, vội vàng bước lên ngăn cản.

“Ngươi là kẻ nào? Đừng ép ta động thủ!”

Tạ Hàn mặc kệ lời uy h.i.ế.p của quản gia, chỉ nhìn ta nói:

“Bùi cô nương, muội muội của cô nương gặp nguy hiểm!”

“Xin cô nương lập tức dẫn người theo ta lên núi!”

Thật nực cười.

Rõ ràng chính hắn từng nói kiếp này đừng gặp lại nhau nữa, vậy mà giờ vẫn vì Bùi Tri mà tìm tới tận cửa.

“Lạ thật đấy, sao ngươi biết tiểu thư nhà ta muốn lên núi?”

Nha hoàn Hồng Vũ kinh ngạc hỏi.

Tạ Hàn nhìn ta, trong mắt thoáng hiện vẻ bất ngờ.

“Không biết công t.ử xưng hô thế nào?”

Lúc này ta mới lên tiếng.

Tạ Hàn cụp mắt:

“Tại hạ Tạ Hàn.”

Ta không nói gì, chỉ liếc Hồng Vũ một cái rồi xoay người đi thẳng về phía xe ngựa.

“Tạ công t.ử, mời.”

Hồng Vũ lên tiếng.

Trên xe ngựa, ta và Tạ Hàn ngồi đối diện nhau, suốt dọc đường không ai mở lời.

Đến chân núi, ta dẫn theo Tạ Hàn và hộ vệ đi về nơi kiếp trước từng phát hiện ra Lục Thâm.

Sau cơn mưa, đường núi vô cùng khó đi.

Nhưng vì dẫn đường nên ta buộc phải đi phía trước.

Trong lúc vội vàng, chân không cẩn thận giẫm vào vũng bùn, suýt nữa trẹo chân.

Có người đỡ lấy tay ta, nhưng rất nhanh lực đạo ấy lại rút đi.


Mẹo: bạn có thể dùng phím ← → hoặc A, D để chuyển chương nhanh hơn.
❤️ Cảm ơn bạn đã ghé thăm Ahay.io.vn – Thế Giới Truyện Hay. Chúc bạn có những phút giây thư giãn tuyệt vời!