Tiểu lại lấy từ trong ngực ra một tờ văn điệp đã ướt mất một góc:
“Có tả ấn của Thượng thư, phó áp của Thị lang, còn có cả số hiệu của phòng Chế Cáo.”
Ta nhận lấy văn điệp.
Dưới ánh đèn, cột số hiệu viết:
“Năm Thiên Thuận nguyên niên, chính chiếu hậu sách, số một.”
Thiên Thuận.
Niên hiệu của tân đế.
Tiên đế nửa tháng trước băng hà, di chiếu truyền ngôi cho Tần Vương Tiêu Hành, ba ngày trước tân đế đăng cơ, đổi niên hiệu thành Thiên Thuận.
Nhưng Thái tử Đông cung Tiêu Thừa Quân vẫn còn ở Đông cung.
Bởi trước lúc tiên đế bệnh nặng, Thái tử đã thất sủng từ lâu, sau khi tân đế kế vị chỉ phế quyền giám quốc của hắn, còn chưa chính thức xử lý danh phận Thái tử.
Cả kinh thành đều đang chờ, chờ xem tân đế là niệm tình huynh đệ hay muốn lật lại nợ cũ.
Thế nhưng đúng ngày mai, Tiêu Thừa Quân lại muốn nạp trắc phi.
Người hắn muốn nạp chính là biểu muội của mình, Thẩm Lệnh Nghi.
Cũng thật trùng hợp, ngay trong đêm nay, Lễ bộ lại đưa chiếu thư phong hậu đến trước cửa phủ ta.
Giọng tên nội thị run lên, nhưng vẫn cố chống đỡ:
“Giả. Nhất định là giả.”
“Tạ Minh Đường, ngươi dám giấu thứ này, Đông cung tuyệt đối sẽ không tha cho ngươi.”
Ta nhìn hắn: “Vừa rồi ngươi nói, Đông cung muốn tra kỹ phong thưởng của Tạ gia.”
Tên nội thị nghiến răng: “Thì đã sao?”
“Vậy thì cùng tra.” Ta siết chặt ngọc khấu trong tay áo. “Tra xem chén trà ngày mai có nên kính hay không, cũng tra xem phong chiếu thư này có nên đưa đến Tạ phủ hay không.”
Tên nội thị còn muốn nói tiếp, ngoài viện bỗng vang lên tiếng giáp trụ.
Chỉnh tề, nặng nề.
Cấm quân đã bao vây Tạ phủ.
Viên hiệu úy dẫn đầu bước vào cửa, ánh mắt lướt qua chiếc cẩm hạp màu minh hoàng, chắp tay nói:
“Trong cung nhận được cấp báo, chiếu thư phong hậu bị đưa nhầm tới Tạ phủ.”
“Bệ hạ có chỉ, niêm phong chiếu thư, Tạ thị Minh Đường không được rời phủ, ngày mai vào cung tự chứng.”
Ta nhìn chiếc cẩm hạp kia.
Mẫu thân suýt nữa đứng không vững, phải vịn lấy mép bàn:
“Bệ hạ… thật sự đã biết sao?”
Viên hiệu úy không trả lời, chỉ nói:
“Số hiệu chiếu thư đã được đưa về cung đối chiếu chính sách.”
Tên nội thị cười lạnh một tiếng, như cuối cùng cũng nắm được nhược điểm: “Nghe thấy chưa? Đưa nhầm! Tạ Minh Đường, ngươi chờ bị vấn tội đi.”
Nhưng ta lại nhìn chằm chằm vào tấm lệnh bài cấm quân bên hông viên hiệu úy.
Không phải vệ quân Đông cung.
Mà là Ngự tiền cấm quân.
Ta khẽ hỏi: “Nếu số hiệu là giả, sẽ thế nào?”
Viên hiệu úy nhìn ta một cái: “Giả tạo chiếu thư, chém.”
“Nếu là thật thì sao?”
Hắn im lặng một lúc, rồi mới nói: “Vậy thì người bị vấn tội sẽ không phải Tạ cô nương.”
Nước mưa men theo mái hiên nhỏ xuống, từng giọt từng giọt đập lên bậc đá.
Tên tiểu lại quỳ trên đất, run rẩy như chiếc lá cuối thu.
Ta đưa tay đẩy chiếc cẩm hạp trở lại dưới ánh đèn.
Chu nê chưa phá.
Long văn còn nguyên vẹn.
Mà nơi góc văn điệp còn đóng một con dấu giáp phong cực nhỏ của chính sách trong cung.
Con dấu ấy, ta từng gặp qua.
Ba năm trước, khi phụ huynh tử trận, lúc Lễ bộ đưa văn thư trợ cấp đến Tạ phủ cũng từng đóng đúng loại ấn đó.
Chỉ là về sau, văn thư kia bị Đông cung lấy đi, nói muốn thay Tạ gia xin lại quân công.
Một khi đã lấy đi, chính là ba năm.
Ta bỗng bật cười.
Tên nội thị bị ta cười đến sởn tóc gáy: “Ngươi cười cái gì?”
Ta ngẩng mắt: “Ta đang nghĩ, chén trà ngày mai, có lẽ không nên do ta kính.”
Sau khi cấm quân phong phủ, Tạ phủ suốt một đêm không ai ngủ.
Mẫu thân ngồi dưới đèn, nhặt từng hạt Phật châu bị đứt dây bỏ lại vào khăn lụa. Bà nhặt rất chậm, đầu ngón tay vẫn luôn run rẩy.
Ta đứng trước cửa sổ, nhìn ánh đao của cấm quân ngoài viện bị màn mưa rửa đến lạnh lẽo sáng loáng.
Chiếc cẩm hạp màu minh hoàng kia đặt giữa chính sảnh, bốn góc đều dán ngự tiền phong điều, tựa như một con mãnh thú bị khóa chặt.
Trời gần sáng, người của Đông cung lại tới.
Lần này không phải nội thị.
Mà là Thẩm Lệnh Nghi.
Nàng ta khoác áo choàng màu bạc đỏ, kim bộ dao trên tóc khẽ lay động, tựa một đóa hải đường được người ta nâng vào trong màn mưa. Sau lưng nàng ta có bốn cung tỳ đi theo, ai nấy đều nâng lễ hộp trong tay.
Vừa bước vào cửa, nàng ta đã cười duyên nói: “Tỷ tỷ, muội đến bồi tội với tỷ đây.”
Sắc mặt mẫu thân khẽ biến đổi.
Thẩm Lệnh Nghi giống như không nhìn thấy cấm quân, trực tiếp đi tới trước mặt ta, ánh mắt lướt qua chiếc cẩm hạp, ý cười nơi khóe môi càng sâu hơn.
“Tối qua hạ nhân nói Lễ bộ đem cái gì mà chiếu thư phong hậu đưa tới chỗ tỷ tỷ, muội còn không tin.” Nàng ta đưa tay áo che môi cười khẽ. “Phúc khí của tỷ tỷ thật khiến người khác sợ hãi.”
Ta không tiếp lời.
Cung tỳ phía sau nàng ta lần lượt mở từng lễ hộp ra.
Bên trong là y phục và cung hoa dùng cho lễ nạp trắc phi ngày mai, còn có một chiếc trà trản hoàn toàn mới.
Mỏng hơn chiếc bạch ngọc trản tối qua.
Cũng trong suốt hơn.
Thẩm Lệnh Nghi cầm lấy trà trản nhét vào tay ta: “Điện hạ nói, tối qua nội thị lỡ lời hơi nặng, sợ tỷ tỷ chịu uất ức. Hôm nay muội đích thân tới mời, tỷ tỷ chắc sẽ thành toàn cho muội chứ?”
Giọng nàng ta mềm mại, nhưng từng chữ lại như gai nhọn đ/âm vào người.