Giây tiếp theo, cả người tôi bị hất văng ra ngoài.

Bên tai là tiếng ù vang dữ dội do vụ nổ gây ra, có chất lỏng ấm nóng từng giọt rơi xuống cổ tôi.

Hoắc Tư Niên đã chết.

Anh ta đẩy tôi ra, còn bản thân bị đạn lạc nổ chết.

Bên dưới người tôi là cô bé hoàn toàn bình an, không bị thương.

Trong khoảnh khắc ấy, tâm trạng tôi vô cùng phức tạp.

Ba năm sau, đài truyền hình cử đồng nghiệp đến thay thế tôi.

Còn tôi được bổ nhiệm làm phó giám đốc đài.

Trước khi rời đi, tôi đến nghĩa trang của Hoắc Tư Niên, đặt một bông hoa cúc bằng giấy trước mộ anh ta.

“Điều kiện ở đây có hạn. Đây là món quà cô bé mà anh từng cứu nhờ tôi mang đến cho anh. Cảm ơn anh đã cứu con bé.”

“Hoắc Tư Niên, tôi vẫn không có quyền thay đứa con đã chết yểu và bố mẹ mình tha thứ cho anh. Nhưng phần của tôi, coi như anh đã trả hết. Từ nay về sau, chúng ta không ai nợ ai.”

“Tôi đi đây, tạm biệt.”

(Hết)


Mẹo: bạn có thể dùng phím ← → hoặc A, D để chuyển chương nhanh hơn.
❤️ Cảm ơn bạn đã ghé thăm Ahay.io.vn – Thế Giới Truyện Hay. Chúc bạn có những phút giây thư giãn tuyệt vời!