Không ngờ cho dù ta cứu Tần Nguyệt, chàng vẫn có địch ý khó hiểu với ta.

Ta sợ chàng cũng trọng sinh, hoặc mơ hồ nhớ ra điều gì đó.

Vì vậy, vẫn nên chạy càng xa càng tốt.

Tần Nguyệt thở dài.

“Nếu nàng đã quyết ý, ta cũng không tiện miễn cưỡng. Nàng muốn đi đâu? Ta sắp xếp giúp nàng.”

“Nam Chiếu.”

Ta buột miệng nói.

“Nam Chiếu nhiều hoa cỏ, ta muốn đi xem.”

Tần Nguyệt nghe vậy, hai mắt cũng sáng lên.

“Hay quá, chuyện này dễ thôi. Hai ngày nữa ca ca phải đến Nam Chiếu đóng quân, ta bảo huynh ấy đưa nàng theo.”

Nàng vừa nói, ta liền nhớ ra.

Kiếp trước, Tần Tranh cũng đóng quân ở biên cảnh Nam Chiếu. Không mấy tháng sau đã lập đại công, được phong làm tướng quân, nắm trong tay đại quân Trấn Nam.

Sau này, nhị hoàng tử trong cung và Tề Nguyên Tu tranh đấu không ngừng, suýt nữa đoạt mất ngôi thái tử của Tề Nguyên Tu.

Là Tề Nguyên Tu mượn binh của Tần Tranh, lấy tội danh mưu phản để trấn áp nhị hoàng tử.

Kiếp trước, chàng vẫn luôn gọi Tần Tranh là đại cữu ca. Ta cứ tưởng chàng và Tần Nguyệt đã thành thân từ lâu.

Nhưng giờ xem ra, dường như chỉ là Tề Nguyên Tu tự mình đa tình.

“Đúng rồi.”

Tần Nguyệt lên tiếng, kéo suy nghĩ của ta trở về.

“Phụ mẫu đã nhận nàng làm nghĩa nữ, chúng ta đừng gọi tiểu thư này nọ nữa, nghe xa lạ lắm. Nàng gọi ta là tỷ tỷ đi. Sau này đến Nam Chiếu, nhớ viết thư về nhiều một chút.”

Nghe lời nàng nói, mắt ta cay cay.

Ta không có người thân bạn bè, cũng chưa từng được ai nhớ mong.

Kiếp trước, ta từng hận nàng. Hận bản thân phải làm thế thân của nàng, sống không bằng chết.

Nhưng giờ phút này, nàng dịu dàng nói với ta, ta lại chẳng còn chút hận ý nào.

Sai ngàn sai vạn, đều là lỗi của Tề Nguyên Tu. Có liên quan gì đến nàng đâu?

Ta khẽ nói:

“Được, tỷ tỷ.”

10

Ngày rời đi, Tần Tranh bái biệt phụ mẫu, lại cẩn thận dặn dò Tần Nguyệt.

“Chăm sóc tốt cho bản thân và phụ mẫu. Nếu muội không thích thái tử, tránh chàng đi là được. Phụ thân dù sao cũng là hầu gia, chờ ta lập chiến công, cũng có thể bảo vệ muội.”

Tần Nguyệt đỏ mắt gật đầu, lại từ biệt ta.

“Muội muội cũng phải bảo trọng suốt đường đi.”

Nàng nói rồi nhét vào tay ta một túi tiền, nặng trĩu.

Hầu gia và phu nhân đã chuẩn bị lộ phí cho ta rồi, ta vừa định từ chối, Tần Nguyệt đã không cho phép.

“Đây là tiền riêng của ta, muội cứ cầm lấy. Đến Nam Chiếu thì làm chút buôn bán nhỏ.”

Đại quân sắp xuất phát, không thể để chúng ta cứ níu kéo qua lại.

Ta nắm tay nàng, trong lòng dâng lên một dòng ấm áp.

Tần Tranh đã xoay người lên ngựa, đưa tay về phía ta.

“Đi thôi.”

Ta quay đầu nhìn cổng thành kinh sư một cái, chỉ thấy trên thành, Tề Nguyên Tu đang âm u nhìn chằm chằm chúng ta.

Ta vội quay đầu lại, không muốn nhìn chàng thêm một cái nào.

Kiếp này, ta không muốn bị cuốn vào yêu hận dây dưa của bọn họ nữa.

Tuy nghĩ vậy, ta vẫn không nhịn được lo lắng cho Tần Nguyệt.

Người như Tề Nguyên Tu, ai dính vào thì người đó xui xẻo. Suốt đường đi, ta thầm cầu nguyện cho Tần Nguyệt, mong nàng tìm được lương nhân.

Đường đi gió bụi mệt mỏi.

Sau khi đến Nam Chiếu, Tần Tranh bận rộn việc trong quân.

Ta nghỉ ngơi ở thành vài ngày, nhớ tới lời Tần Nguyệt, muốn làm chút gì đó.

Bản thân ta chẳng có tài gì đặc biệt. Kiếp trước ở Đông cung mười năm, cầm kỳ thư họa chỉ học được chút da lông. Chỉ có trồng hoa, xem như còn có chút hiểu biết.

Nhưng Nam Chiếu nơi này bốn mùa như xuân, khắp nơi đều không thiếu hoa cỏ. Dù ta có tay nghề này, cũng chẳng có đất dụng võ.

Đang lúc ta khổ não không biết làm gì.

Tần Tranh đến trạm dịch thăm ta. Ta nói với chàng nỗi phiền muộn trước mắt, vốn chỉ định tìm người tâm sự, không ngờ chàng lại nghiêm túc suy nghĩ.

Chàng nói:

“Nàng xem, trong tiệc thưởng hoa, các phu nhân tiểu thư ở kinh thành đều yêu hoa. Nhưng bất đắc dĩ, giống hoa ở kinh thành ít, dù hạt giống được vận chuyển tới, cũng khó nuôi sống.”

“Ừm.”

Ta gật đầu.

“Nếu nàng vận chuyển chậu hoa quý hiếm về kinh thành bán, chắc chắn sẽ được họ yêu thích. Dù phải vung tiền như rác, họ cũng cam lòng.”

Ồ, đầu óc chàng thật nhanh nhạy.

“Đúng vậy. Hoa bị cắt rễ thì đi đường chưa mấy ngày đã chết, nhưng nếu trồng trong đất, đường xa cũng không sợ. Chỉ là trên đường vẫn cần có người chăm sóc cẩn thận.”

Tần Tranh cười, gật nhẹ lên trán ta.

“Hoa ở Nam Chiếu không đáng tiền, nàng gần như không tốn chi phí gì. Nếu trên đường còn không muốn bỏ chút công sức, vậy việc buôn bán này cũng dễ làm quá rồi.”

Nghe chàng trêu ghẹo, ta làm mặt quỷ với chàng, nhấc chân muốn ra ngoài.

“Ta đi lên núi hái hoa ngay đây.”

“Ê!”

Tần Tranh gọi ta lại.

“Đây là thành biên giới, nàng cẩn thận một chút. Thôi vậy, hôm nay trong quân không có việc gì, ta đi cùng nàng.”

11

Hoa trên khắp núi đồi nở rực rỡ phóng túng.

Đủ loại màu sắc, giống như rơi vào chum thuốc nhuộm.

Ngay cả một nam tử hành quân đánh trận như Tần Tranh cũng ngẩn người trước cảnh đẹp trước mắt.

Chỉ là núi hoang khó leo. Ta đi phía sau chàng, bước thấp bước cao.

Chàng đi rất vững, thỉnh thoảng quay đầu nhìn ta, không hề chê ta đi chậm.


Mẹo: bạn có thể dùng phím ← → hoặc A, D để chuyển chương nhanh hơn.
❤️ Cảm ơn bạn đã ghé thăm Ahay.io.vn – Thế Giới Truyện Hay. Chúc bạn có những phút giây thư giãn tuyệt vời!