Ta ngẩng mắt nhìn hắn.

“Cả kinh thành đều biết, thì chính là lễ chế sao?”

Tiêu Thừa Quân quay đầu lại: “Minh Đường, nàng đừng ở đây giận dỗi.”

“Thần nữ không dám.” Ta nói. “Thần nữ chỉ muốn hỏi, điện hạ nói ta là vị hôn thê, vậy có chiếu thư không? Có tông sách không? Có hồ sơ lưu tại Lễ bộ không?”

Ánh mắt Tiêu Thừa Quân lạnh xuống: “Hôn sự của nàng và ta là do phụ hoàng đích thân đồng ý.”

“Khi nào? Ở đâu? Ai có mặt? Ai ghi hồ sơ?”

Hắn bị ta liên tiếp hỏi bốn câu, sắc mặt lập tức khó coi: “Nàng nên hiểu chuyện.”

Ngay khi câu nói ấy vừa thốt ra, viên ngọc khấu trong tay áo cấn mạnh vào lòng bàn tay ta.

Ta thấp giọng nói: “Thần nữ hiểu lễ, không hiểu chuyện.”

Ở góc điện có người hít mạnh một hơi khí lạnh.

Tiêu Thừa Quân nhìn chằm chằm vào ta, như thể lần đầu tiên nhận ra ta.

Tân đế cuối cùng cũng nâng mắt lên.

Ánh nhìn của hắn dừng trên người ta chỉ trong thoáng chốc, rồi lại chuyển sang Lễ bộ Thượng thư: “Đọc tiếp.”

Lễ bộ Thượng thư lật đến đoạn giữa phó sách, giọng nói đã hơi khàn lại.

“Năm Thiên Thuận nguyên niên, đạo chính chiếu sách hậu thứ nhất, phụng theo di mệnh của tiên đế, sách phong Tạ thị Minh Đường làm Hoàng hậu, chọn ngày lành nghênh đón nhập cung. Ban đầu đã định…”

Ông ta đột nhiên dừng lại.

Tiêu Hành nói: “Đọc.”

Yết hầu của Lễ bộ Thượng thư khẽ động: “Ban đầu vốn định để Thái tử Tiêu Thừa Quân đảm nhiệm nghi lễ sách nghênh giám lễ, nhưng về sau lại bị ngự bút chu phê gạch bỏ, đổi thành Ngự tiền tổng quản Hàn Trực đích thân giám sát đưa tới.”

Sắc mặt Tiêu Thừa Quân hoàn toàn trầm xuống.

Ta nhìn thấy khi phó sách được dâng lên ngự án, trên trang giấy quả thực có một vết chu phê.

Năm chữ “Thái tử Tiêu Thừa Quân” bị gạch mạnh đi.

Vết chu sa thấm xuyên qua giấy.

Tựa như một vết th/ương cũ.

Tiêu Thừa Quân lập tức nói: “Phụ hoàng lúc lâm bệnh thần trí không tỉnh táo, chu phê sửa đổi chưa chắc đã có hiệu lực.”

Tân đế không nói gì, chỉ đẩy phó sách tới trước mặt hắn.

Tiêu Thừa Quân cúi đầu nhìn một cái, khớp ngón tay hơi siết chặt.

Thẩm Lệnh Nghi nhỏ giọng bật khóc: “Bệ hạ, điện hạ và Tạ tỷ tỷ nhiều năm tình nghĩa, người trong kinh thành ai cũng nhìn thấy. Nếu Tạ tỷ tỷ đột nhiên trở thành… trở thành Hoàng hậu, vậy điện hạ sẽ thành ra thế nào?”

Tân đế nhìn nàng ta: “Ngươi đang hỏi trẫm?”

Sắc mặt Thẩm Lệnh Nghi trắng bệch, vội vàng quỳ xuống: “Thần nữ không dám.”

Tân đế nói: “Không dám thì câm miệng.”

Nàng ta cắn chặt môi, nước mắt treo nơi khóe mắt, không dám rơi xuống nữa.

Tiêu Thừa Quân hít sâu một hơi, giọng điệu dịu đi vài phần: “Hoàng huynh, chuyện này thật quá hoang đường. Minh Đường và thần đệ quen biết từ nhỏ, phụ hoàng năm đó đã đích thân đồng ý, thần đệ cũng vẫn luôn không bạc đãi Tạ gia. Nếu hôm nay chỉ vì một quyển phó sách mà thay đổi hôn ước, thiên hạ sẽ nhìn hoàng thất ra sao?”

Khi nghe thấy mấy chữ “không bạc đãi Tạ gia”, ngực ta đột nhiên nghẹn lại.

Phong thưởng của phụ huynh bị ép suốt ba năm.

Mẫu thân ngày ngày đứng ngoài Lễ bộ chờ hồi âm.

Ta từng đứng ở cửa hông Đông cung suốt hai canh giờ, chỉ để hỏi một câu về tiến triển của án cũ, cuối cùng chỉ đợi được một câu của Tiêu Thừa Quân:

“Minh Đường, triều đình có khó xử của triều đình, nàng nên hiểu chuyện.”

Đó gọi là không bạc đãi sao?

Ta chậm rãi mở miệng: “Nếu điện hạ thật sự không bạc đãi Tạ gia, vậy vì sao phong thưởng của phụ huynh Tạ gia lại xuất hiện trong lễ đơn phong hậu, chứ không phải trong văn thư trợ cấp ba năm trước?”

Chiếc ban chỉ của Tiêu Thừa Quân khựng lại.

Lễ bộ Thượng thư lập tức sai người dâng lễ đơn lên.

Tân đế quét mắt nhìn một cái: “Tờ lễ đơn này, Lễ bộ có phó bản không?”

Lễ bộ Thị lang đáp: “Có. Phó bản của sắc thư sách lập Hoàng hậu tối qua đã được điều ra đối chiếu, con dấu hoàn toàn trùng khớp.”

Tiêu Thừa Quân nói: “Quân công của Tạ gia vốn dĩ nên được phong thưởng, chỉ là hồ sơ cũ của biên quân chưa đủ, thần đệ mới tạm thời ép lại.”

“Tạm thời ép lại?” Ta nhìn hắn. “Ba năm cũng gọi là tạm thời sao?”

Hàng mày đôi mắt Tiêu Thừa Quân lập tức trở nên sắc lạnh: “Tạ Minh Đường, hôm nay nàng nhất định muốn xé rách mặt mũi với ta?”

Ta hỏi ngược lại: “Tối qua khi điện hạ ép ta kính trà, điện hạ từng nghĩ tới thể diện chưa?”

Trong điện càng tĩnh lặng hơn.

Thẩm Lệnh Nghi quỳ trên đất, sắc mặt lúc đỏ lúc trắng.

Ánh mắt Tiêu Thừa Quân s/ắc như d/ao: “Đó là việc riêng của Đông cung.”

“Thần nữ chưa nhập Đông cung, không tính là việc riêng.” Ta nói. “Nếu chiếu thư là thật, thần nữ càng không thuộc Đông cung quản.”

Tân đế đột nhiên khẽ cười một tiếng.

Rất nhạt, gần như không nghe thấy.

Hắn nói với Hàn Trực: “Mang tông sách tới.”

Hàn Trực dường như đã sớm chuẩn bị, xoay người mang ra từ phía sau điện một quyển tông sách cũ bìa xanh đậm.

Sắc mặt Tiêu Thừa Quân hơi thay đổi.

Ngay cả ta cũng khựng lại một chút.

Tông sách vừa xuất hiện, chuyện này đã không còn là tranh cãi miệng lưỡi nữa.

Lễ bộ Thượng thư nhận lấy tông sách, lần theo niên đại tra đến năm hai mươi bảy thời tiên đế.

“Dự định sách phong Thái tử chính phi…”

Ông ta lật liên tiếp mấy trang, chân mày càng lúc càng nhíu chặt.

Tiêu Thừa Quân lạnh giọng nói: “Đủ rồi. Tạ Minh Đường hiện giờ vẫn là vị hôn thê của thần đệ, lễ nạp trắc phi ngày mai không thể chậm trễ. Hoàng huynh nếu nghi ngờ tông sách cũ, đợi sau lễ rồi tra cũng chưa muộn.”

Ta nhìn hắn.

“Điện hạ gấp cái gì?”

Hắn không trả lời.

Lễ bộ Thượng thư cuối cùng cũng dừng lại ở một trang giấy trắng.

Trên trang ấy viết bốn chữ “Thái tử chính phi”, nhưng bên dưới lại không có tên.

Không có Tạ Minh Đường.

Cũng không có bất kỳ nữ tử nào khác.

Chỉ có một vết mờ của Thái tử tư ấn, bởi chưa được chu phê của Lễ bộ nên không thể nhập sách.

Lễ bộ Thượng thư quỳ xuống, giọng run run: “Khởi bẩm bệ hạ, tông sách cũ cho thấy, Tạ thị Minh Đường… từ trước tới nay chưa từng chính thức được hứa gả cho Thái tử.”

Tiêu Thừa Quân đột ngột ngẩng đầu.

Viên ngọc khấu trong lòng bàn tay ta bị siết đến đau nhói.

Ba năm hôn ước.

Lời đồn khắp kinh thành.

Mọi nhục nhã mà Tạ gia phải nhẫn nhịn.

Thì ra ngay cả trên tông sách cũng chưa từng có nổi một nét bút.

Bốn chữ “hữu danh vô thực” trên tông sách giống như một cái t/át, đánh đến mức cả đại điện không ai lên tiếng.

Tiêu Thừa Quân là người phản ứng đầu tiên.

Hắn khẽ cười một tiếng, giọng rất nhẹ: “Chỉ vì một chỗ sơ sót trong tông sách mà muốn xóa sạch ba năm tình nghĩa sao?”

Ta nhìn trang giấy trắng ấy, đột nhiên cảm thấy trước mắt có chút trắng bệch.

Ba năm trước, quan tài của phụ huynh và huynh trưởng còn chưa trở về, cờ trắng của Tạ phủ vẫn treo trước cổng. Tiêu Thừa Quân đích thân tới phúng viếng, đứng trước linh đường nói rằng tiên đế thương tiếc trung liệt của Tạ gia, đã có ý gả ta vào Đông cung.

Hắn nói: “Minh Đường, phụ huynh và huynh trưởng nàng không còn nữa, từ nay về sau ta sẽ bảo vệ nàng.”

Mẫu thân lúc ấy khóc ngất ngay trên bồ đoàn.

Kể từ đó, trên biển hiệu Tạ phủ liền phủ lên cái bóng của Đông cung.

Những người tới cầu thân đều rút lui.

Những bằng hữu cũ lui tới cũng ngày một ít đi.

Chúng ta không thể quá thân cận với Đông cung, nhưng cũng tuyệt đối không thể cách Đông cung quá xa.

Tất cả mọi người đều chờ đợi ý chỉ sách phong Thái tử phi, chờ suốt ba năm trời, cuối cùng thứ đợi được lại chỉ là một cái tên bỏ trống.

Ta giơ tay, khẽ chạm vào viên ngọc khấu trong tay áo.

Tiêu Thừa Quân bước lên nửa bước: “Minh Đường, ta biết nàng đã chịu nhiều ấm ức. Nhưng năm đó phụ hoàng quả thực đã đích thân chuẩn thuận hôn sự này, việc tông sách chưa kịp bổ sung chỉ là sơ suất của Lễ bộ mà thôi. Vốn dĩ ta định đợi sau lễ nạp phi ngày mai sẽ xin hoàng huynh bổ sung đại lễ sách phong chính phi cho nàng.”

“Cho nên trước tiên để ta kính trà cho trắc phi?”

Chân mày hắn lập tức nhíu lại: “Lệnh Nghi thân thể yếu đuối, lại không nơi nương tựa. Nàng ấy vào Đông cung chỉ cầu một chỗ dung thân. Nàng hà tất phải ép người quá đáng?”

Ta nhìn sang Thẩm Lệnh Nghi.

Nàng ta quỳ ở một bên, trong mắt ngấn lệ, dáng vẻ đáng thương yếu đuối.

Phụ thân nàng ta là Thẩm Quốc cữu quản Lại bộ, huynh trưởng giữ chức trong Vũ Lâm Vệ, cô mẫu là quý phi của tiên đế. Một người như vậy, vào miệng Tiêu Thừa Quân lại thành không nơi nương tựa.

Ta hỏi: “Vậy còn Tạ gia thì sao?”

Tiêu Thừa Quân khựng lại.

“Phụ huynh Tạ gia tử trận, mẫu thân bệnh yếu, phong thưởng ba năm chưa ban.” Ta chậm rãi nói. “Điện hạ từng nói Tạ gia không nơi nương tựa chưa?”

Hắn im lặng một lúc, giọng nói đã lộ vẻ mất kiên nhẫn: “Hai chuyện đó không giống nhau.”

“Khác ở đâu?”

“Tạ gia có ta.”

Câu nói ấy của hắn quá đỗi đương nhiên.

Giống như hắn đã ban cho ta một ân điển ngập trời.

Ta đột nhiên hiểu ra, từ ngay lúc bắt đầu, hắn chưa từng thật lòng muốn cưới ta.

Điều hắn muốn là cô nhi Tạ gia phải mang ơn đội nghĩa, là quân công Bắc cảnh phải treo dưới danh nghĩa Đông cung, là lúc hắn cần, ta phải ngoan ngoãn dâng trà cúi đầu.

Còn trên tông sách có tên ta hay không, căn bản chẳng hề quan trọng.

Bởi trong mắt hắn, ta vốn dĩ nên cam chịu nhận mệnh từ lâu.

Tân đế khép tông sách lại, hỏi Lễ bộ Thượng thư: “Thái tử tự định hôn ước nhưng chưa nhập tông sách, chiếu theo lễ pháp thì thế nào?”

Lễ bộ Thượng thư cân nhắc rồi đáp: “Chưa nhập tông sách thì không tính là hôn ước hoàng gia. Nếu dựa vào đó ép thần nữ thi hành nội lễ Đông cung thì thuộc hành vi vượt lễ.”

Tiêu Thừa Quân lạnh giọng: “Thần đệ khi nào từng ép buộc?”

Ta giơ mu bàn tay lên.

Trên đó vẫn còn lưu lại vết m /áu do Thẩm Lệnh Nghi cào ra tối qua.

“Đông cung đưa trà trản tới Tạ phủ, ép thần nữ kính trà. Nội thị dùng phong thưởng của Tạ gia để uy h/iếp. Thẩm cô nương xông vào phủ cướp ngự phong văn thư.” Ta nhìn hắn. “Điện hạ muốn nghe từng chuyện một sao?”

Thẩm Lệnh Nghi bật khóc thành tiếng: “Tỷ tỷ, muội khi nào cướp chứ? Muội chỉ lo tỷ bị gian nhân lợi dụng. Bây giờ tỷ dựa vào phong chiếu thư phong hậu liền trở mặt không nhận người, chẳng phải quá đ/ộc á/c rồi sao?”

“Ot/cay thiệt, biết rõ rành rành nàng ta sai, nhưng sao nàng ta có thể thốt lời nghe lại thấy hợp lý, đổi đen thành trắng hay đến vậy cơ chứ…xuất sắc.”

“Thẩm cô nương.” Ta nói. “Nếu ta thật sự đ/ộc á/c, tối qua ta đã đập nát trà trản ngay trên lễ nạp phi của ngươi.”

Sắc mặt nàng ta lúc xanh lúc trắng.

Tiêu Thừa Quân cuối cùng cũng không ép nổi cơn giận: “Tạ Minh Đường!”

Tân đế nâng mắt lên.

Tiêu Thừa Quân lập tức cứng rắn nuốt lại lời phía sau.

Ngoài điện bỗng vang lên tiếng bước chân.

Một vị Ngự sử nâng hộp bước vào điện, quỳ xuống nói: “Khởi bẩm bệ hạ, bước kiểm tra đầu tiên đối với hồ sơ quân công cũ ở Bắc cảnh phát hiện điểm bất thường.”

Sắc mặt Tiêu Thừa Quân trong khoảnh khắc ấy thay đổi.

Không phải tức giận.

Mà là hoảng loạn.

Hắn lại đưa tay xoay ban chỉ, nhưng xoay hai lần cũng không động được, bởi khớp ngón tay đã siết quá chặt.

Tân đế nói: “Dâng lên.”

Ngự sử mở hộp, lấy ra mấy cuộn quân báo đã ố vàng.

“Năm hai mươi bốn thời tiên đế, trận chiến tại Trác Châu ở Bắc cảnh, Tạ Tranh dẫn ba ngàn tàn binh giữ thành suốt bảy ngày, chém h /ạ Hữu Hiền Vương Bắc Địch. Quân báo ban đầu do doanh Trấn Bắc đưa tới Binh bộ, ký tên Tạ Tranh.”

Ông ta khựng lại.

“Nhưng về sau, bản tấu xin phong công được trình lên ngự tiền lại đổi thành do Thái tử Tiêu Thừa Quân giám quân điều phối.”

Trong điện lập tức xôn xao.

Tiêu Thừa Quân quát lạnh: “Hoang đường! Năm đó cô quả thực từng giám sát vận chuyển lương thảo, Bắc cảnh thắng trận, cô có công!”

Ngự sử lại lấy ra một phong tấu chương khác: “Thái tử giám sát vận chuyển lương thảo là thật. Nhưng hồ sơ cũ cho thấy khi Trác Châu bị vây, lương thảo chậm ba ngày. Tạ Tranh tướng quân phải g/iết chiến mã làm quân lương, mới có thể chống đỡ đến lúc viện quân tới.”

Đầu ngón tay ta lập tức lạnh buốt.

Trước lúc lâm chung, phụ thân từng nhờ người mang về cho ta một câu:

“Đường nhi, đừng oán.”

Ta vẫn luôn không hiểu.

Đừng oán ai?

Đến hôm nay ta mới biết, người không phải bảo ta đừng oán chiến trường vô tình.

Mà là sợ ta oán hận triều đình này.

Tiêu Thừa Quân nghiến răng: “Hồ sơ chiến trường cũ vốn đã có nhiều sai sót, sao có thể chỉ dựa vào vài tờ giấy tàn mà định tội?”

Tân đế không để ý tới hắn, chỉ hỏi Ngự sử: “Còn nữa?”

Ngự sử nhìn ta một cái, giọng càng thấp hơn: “Trước lúc trưởng tử Tạ gia là Tạ Hành Chu t/ử trận, từng áp giải một chiếc hộp sắt vào kinh, bên trong chứa chiến báo viết tay của Tạ Tranh và danh sách trận vong. Sau khi hộp sắt vào kinh, đã được Đông cung chuyển trình.”

“Sau đó thì sao?”

“Sau đó thứ được trình lên ngự tiền chỉ còn lại tấu chương xin phong công của Thái tử.”

Tiêu Thừa Quân nổi giận: “Cô thay Tạ gia xin phong công, có gì không ổn?”

Ta nhìn hắn: “Vậy phong thưởng đâu?”

Giọng hắn lập tức nghẹn lại.

Ta từng bước đi tới trước cuộn quân báo kia, quỳ xuống, dùng hai tay nhận lấy.

Vết m /áu trên giấy đã cũ, nhưng nét chữ của phụ thân vẫn còn rõ ràng.

“Thần Tạ Tranh, tử thủ Trác Châu, không phụ quốc môn.”

Dòng cuối cùng viết rằng:

“Nếu thần không thể trở về, cầu bệ hạ chiếu cố cô nữ Minh Đường, đừng để trung c/ốt phủ bụi.”

“Otcay thế nhờ.”

Hốc mắt ta chua xót đến dữ dội, nhưng ta không khóc.

Ta không thể khóc ở nơi này.

Khóc chỉ khiến bọn họ cảm thấy cô nữ Tạ gia vẫn còn có thể bị tình cảm khống chế.

Ta trả quân báo lại cho Ngự sử, ngẩng đầu nhìn tân đế: “Bệ hạ, thần nữ xin hỏi, vì sao quân công của Tạ gia lại được đưa vào lễ đơn phong hậu?”

Tân đế nhìn Hàn Trực một cái.

Hàn Trực đáp: “Trước lúc tiên đế băng hà, từng hạ lệnh tra xét lại hồ sơ cũ của Bắc cảnh. Sau khi phát hiện quân công của Tạ gia bị cố ý chèn ép, người liền bí mật thảo thêm một đạo chiếu thư khác, đưa Tạ thị Minh Đường vào danh sách trung cung, muốn dùng lòng trung liệt của Tạ gia để ổn định quân tâm cùng triều cục.”

Tiêu Thừa Quân cười lạnh: “Nói cho cùng, cũng chỉ là hoàng huynh muốn lợi dụng quân tâm của Tạ gia.”

Tân đế cuối cùng cũng nhìn hắn.

“So với lợi dụng, mạo danh còn khó nghe hơn.”

Sắc mặt Tiêu Thừa Quân lập tức trắng bệch.

Ta đứng giữa đại điện, đột nhiên cảm thấy nền gạch vàng dưới chân lạnh buốt.

Ta từng cho rằng ba năm bị Đông cung chậm trễ chỉ là một cuộc hôn ước trao nhầm.

Nhưng hóa ra, thứ Tạ gia bị chậm trễ chưa bao giờ là hôn sự.

Mà là quân công.

Là tên tuổi của phụ thân và huynh trưởng.

Là tất cả oan khuất suốt ba năm qua bị Thái tử dùng một câu “nàng nên hiểu chuyện” mà ép xuống.

Tân đế khép quân báo lại: “Lễ nạp phi của Đông cung ngày mai, cứ tiến hành như cũ.”

Lễ bộ Thượng thư sửng sốt: “Bệ hạ?”

Ngay cả Tiêu Thừa Quân cũng ngẩn người, sau đó đáy mắt rất nhanh xẹt qua một tia vui mừng.

Ta nhìn về phía ngự tọa.

Giọng tân đế vẫn bình thản: “Lễ chưa hành xong, sao biết được kẻ nào vượt lễ.”

Hắn cúi đầu mở một cuộn văn thư khác ra, không nhìn thêm bất kỳ ai nữa.

“Tạ Minh Đường, ngày mai ngươi đi.”

Ta hỏi: “Với thân phận gì?”

Ngòi bút của hắn khựng lại.

“Với thân phận người bị ép kính trà.”

Ta hiểu rồi.

Lễ nạp phi vẫn tiến hành như cũ không phải vì Đông cung được tha.

Mà là để tất cả chứng cứ đều bị phơi bày ngay trên lễ đường.

Lúc ra khỏi cung, trời đã tối hẳn.

Dải lụa đỏ cuối cung đạo vẫn còn bay trong gió.

Hàn Trực tiễn ta đến trước xe ngựa, thấp giọng nói: “Tạ cô nương, bệ hạ còn nói thêm một câu.”

“Câu gì?”

“Ngày mai, cô nương không cần quỳ.”

Ta siết chặt viên ngọc khấu trong tay áo, ngẩng đầu nhìn về phía Đông cung.

Nơi đó đèn đuốc sáng trưng, tựa như một ván cờ đã được bày sẵn từ lâu.

Mà cuối cùng ta cũng hiểu, mình không phải đến để dâng chén trà kia.

Ta là tới để lật bàn.

Lễ nạp phi của Đông cung được tổ chức còn náo nhiệt hơn cả nhiều gia thế cưới chính thê.

Trời còn chưa sáng hẳn, phố Chu Tước đã trải đầy thảm đỏ. Xa giá của Thẩm gia từ phủ Quốc cữu đi ra, mười sáu cung tỳ rải hoa, tám lễ quan dẫn đường, phía sau nối đuôi từng rương của hồi môn, khóa vàng bình bạc lấp lánh đến chói mắt.

Bách tính chen chúc hai bên đường xem náo nhiệt.

Có người nhỏ giọng bàn tán: “Phô trương thế này mà chỉ là trắc phi?”

“Nghe nói Thái tử sủng ái lắm.”

“Vậy còn cô nương Tạ gia thì sao?”

“Còn chưa qua cửa đã phải kính trà, chỉ e sau này cũng không ngóc đầu nổi.”

Những lời ấy giống như đá vụn, liên tiếp đập lên rèm xe.

Ta ngồi trong xe ngựa của Tạ phủ, bên tay đặt chiếc bạch ngọc trà trản tối qua.

Ban đầu mẫu thân nhất quyết không cho ta đi.

Bà nắm lấy tay ta nói: “Minh Đường, nếu không chịu nổi thì quay về. Tạ gia chúng ta không cần phú quý gì nữa, chỉ cầu được sống.”

Ta thay bà xâu lại chuỗi Phật châu.

“Phụ thân và huynh trưởng vẫn chưa lấy lại được tên tuổi.”

Vì thế bà không nói thêm gì nữa.

Trước cổng Đông cung, Thẩm Lệnh Nghi đã xuống xe.

Hôm nay nàng ta cài phượng thoa nửa buông, hồng y kéo dài trên đất, tuy chỉ là trắc phi nhưng lại dùng chính hồng. Lễ quan đứng một bên, sắc mặt ai nấy đều không dễ coi, nhưng chẳng ai dám ngăn cản.

Tiêu Thừa Quân đích thân ra nghênh đón nàng ta.

Khi nhìn thấy xe ngựa của ta, vẻ mặt hắn dịu đi vài phần.

Thẩm Lệnh Nghi khoác tay hắn, giọng mềm mại: “Điện hạ, tỷ tỷ tới rồi.”

Tiêu Thừa Quân đi về phía ta.

“Minh Đường, chuyện trong cung hôm qua khiến nàng sợ rồi.” Giọng hắn ôn hòa, giống hệt lúc trước dỗ dành ta. “Hôm nay người đông, nàng đừng tùy hứng nữa. Sau khi lễ thành, ta sẽ cho nàng một lời giải thích.”

Ta bước xuống xe, đứng vững.

“Không cần đợi sau lễ.” Ta nói. “Có chuyện thì hôm nay nói luôn.”

Đáy mắt hắn lóe qua một tia lạnh lẽo: “Nàng nên hiểu chuyện.”

Ta nhìn hắn: “Điện hạ chỉ biết nói mỗi câu này thôi sao?”

Sắc mặt hắn hơi trầm xuống.

Thẩm Lệnh Nghi vội vàng cười giảng hòa: “Tỷ tỷ vẫn còn đang giận thôi. Chờ lát nữa uống trà của muội xong, chúng ta sẽ là người một nhà rồi.”

“Là ta uống trà của ngươi, hay là ta kính trà cho ngươi?” Ta hỏi.

Nàng ta nghẹn lại.

Khách khứa xung quanh đều nhìn sang.

Vành mắt Thẩm Lệnh Nghi lập tức đỏ lên: “Tỷ tỷ hà tất phải khiến muội mất mặt trước bao người như vậy? Tối qua chẳng phải đã nói rồi sao? Tỷ là chính phi tương lai, muội chỉ là trắc phi, theo quy củ vốn nên kính trà tỷ. Nhưng điện hạ thương muội thân thể yếu, nên mới để tỷ tỷ ban cho muội một chén an trà trước.”

Ban trà.

Nàng ta đổi “kính trà” thành “ban trà”.

Tiêu Thừa Quân hài lòng nhìn nàng ta một cái, rồi lại nói với ta: “Chỉ là một chén trà mà thôi. Nàng đưa cho nàng ấy, coi như giữ trọn thể diện cho Đông cung.”

Ta cúi đầu nhìn chiếc bạch ngọc trà trản kia.

“Nếu ta không đưa thì sao?”

Tiêu Thừa Quân hạ thấp giọng: “Tạ Minh Đường, đừng ép ta hôm nay xử trí Tạ gia.”

Ta khẽ cười.

“Điện hạ quả nhiên vẫn nhớ Tạ gia.”

Chân mày hắn khẽ giật.

Tiếng lễ nhạc vang lên.

Lễ quan cao giọng xướng: “Nghênh Thẩm thị nhập đường——”

Thẩm Lệnh Nghi được dìu vào chính đường Đông cung.

Ta đi theo phía sau.

Trong đại đường khách khứa đông nghịt, Thẩm Quốc cữu ngồi ở vị trí trên cùng, bên cạnh có vài Đông cung thuộc quan ngồi bồi tiếp, trên mặt ai nấy đều đầy vẻ vui mừng. Trên lễ án bày lư hương hoa văn liên đế, phía sau treo hồng trù và bình phong uyên ương.

Ánh mắt ta dừng lại trên bình phong.

Bình phong uyên ương.

Lễ của trắc phi không được dùng uyên ương, không được dùng chính hồng, không được đi cửa giữa, cũng không được ngồi chủ án chính đường.

Nhưng hôm nay, tất cả đều dùng đủ.

Đám lễ quan cúi đầu thấp, giống như không nhìn thấy.

Tiêu Thừa Quân ngồi ở chủ vị.

Thẩm Lệnh Nghi được cung tỳ dìu tới ngồi cạnh bên hắn, vẻ mặt e thẹn cúi đầu.

Rất nhanh đã tới lúc kính trà.

Cung tỳ bưng khay trà bước lên.

Trong khay có hai chén trà.

Thẩm Lệnh Nghi trước tiên bưng trà tới trước mặt Tiêu Thừa Quân.

“Điện hạ thỉnh trà.”

Tiêu Thừa Quân nhận lấy, uống một ngụm.

Cả đại đường lập tức vang lên tiếng cười nói và vỗ tay.

Sau đó, nàng ta quay sang phía ta.

Nhưng cung tỳ lại đưa chén trà còn lại vào tay ta.

Trong đại đường lập tức yên tĩnh.

Trong mắt Thẩm Lệnh Nghi ánh lệ long lanh, giọng mềm mại đến như có thể nhỏ ra nước: “Tỷ tỷ, từ nay về sau Lệnh Nghi xin được tỷ chiếu cố. Nếu tỷ tỷ bằng lòng thành toàn, vậy hãy ban cho muội chén trà này.”

Tất cả ánh mắt đều dồn lên người ta.

Chỉ cần ta nâng chén trà ấy lên, tức là đã thừa nhận thân phận “chính phi” chưa nhập sách của ta công nhận nàng ta.

Nếu ta không nâng, vậy chính là ta ghen ghét thất lễ, phá hỏng lễ nạp phi của Thái tử.

Tiêu Thừa Quân nhìn ta, ngón tay chậm rãi xoay ban chỉ.

Ta nâng trà trản lên.

Đáy mắt Thẩm Lệnh Nghi lập tức lóe lên vẻ đắc ý, nhanh chóng khuỵu gối chuẩn bị đón nhận.

Ngay cả Tiêu Thừa Quân cũng thở phào nhẹ nhõm.

Thế nhưng ta lại xoay người, đưa trà trản cho vị lễ quan đứng bên cạnh.

“Phiền đại nhân nghiệm lễ.”

Lễ quan sửng sốt: “Tạ cô nương?”

Giọng ta không lớn, nhưng đủ để cả đại đường nghe rõ: “Chén trà này tên là trà gì? Dựa theo lễ nào mà dâng? Thần nữ là thân phận gì? Thẩm thị lại là thân phận gì? Xin lễ quan công khai ghi rõ vào lễ lục.”

Tiếng cười trong đại đường lập tức im bặt.

Thẩm Lệnh Nghi cứng đờ trong tư thế nửa quỳ.

Sắc mặt Tiêu Thừa Quân trầm xuống: “Tạ Minh Đường, nàng đang làm gì?”

“Hỏi lễ.” Ta nói. “Đông cung chẳng phải luôn coi trọng thể diện nhất sao?”

Lễ quan nâng trà trản, mồ hôi lạnh đầy trán: “Chuyện này… đây chỉ là gia lễ, không cần nhập lục.”

“Hoàng gia không có tư lễ.” Ta nhìn hắn. “Thái tử nạp phi, Lễ bộ phái quan, khách khứa đầy sảnh, lễ nhạc đầy đủ. Ngươi nói không nhập lục?”

Lễ quan giống như cầu cứu mà nhìn sang Tiêu Thừa Quân.

Tiêu Thừa Quân lạnh giọng: “Hôm nay lễ thành mới là quan trọng, không cần để ý tới nàng.”

Ta hỏi lễ quan: “Thái tử ép một nữ tử chưa nhập sách kính trà cho trắc phi, là quy củ nào?”

Môi lễ quan trắng bệch.

“Trắc phi dùng chính hồng, đi cửa giữa, ngồi chính đường, lại là quy củ nào?”

Thẩm Quốc cữu đập mạnh bàn: “Tạ Minh Đường! Ngươi chỉ là một thần nữ mà dám làm loạn ở Đông cung?”

Ta quay sang nhìn ông ta: “Thần nữ không dám làm loạn, chỉ dám xin lễ quan ghi chép đúng sự thật.”

Thẩm Quốc cữu cười lạnh: “Tạ gia hiện giờ ngay cả tước vị cũng không còn, ngươi lấy tư cách gì mà đứng đây hỏi lễ?”

Ta vuốt viên ngọc khấu trong tay áo, đầu ngón tay lạnh buốt.

“Dựa vào Bắc cảnh mà phụ huynh ta đã liều m /ạng giữ lấy.”

Trong đại đường lập tức khựng lại.

Tiêu Thừa Quân đột nhiên đứng bật dậy: “Đủ rồi!”

Nước mắt của Thẩm Lệnh Nghi cuối cùng cũng rơi xuống: “Nếu tỷ tỷ không muốn thành toàn cho muội thì cứ nói thẳng là được. Hà tất phải lấy những quy củ này ra ép người? Muội và điện hạ thật lòng yêu nhau, lẽ nào cũng sai sao?”

Ta nhìn nàng ta: “Chân tâm không nhập lễ sách.”

Nàng ta cắn môi, thân thể lảo đảo.

Tiêu Thừa Quân đỡ lấy nàng ta, ánh mắt âm trầm: “Tạ Minh Đường, hôm nay nàng không kính chén trà này, chính là công khai chống lại Đông cung. Cô hỏi nàng lần cuối, kính hay không kính?”

Ta nâng chén trà lên.

Mặt trà khẽ lay động, phản chiếu hồng trù trong đại đường, tựa như một chén m /áu.

Ta từng bước đi tới trước lễ án.

Tất cả mọi người đều cho rằng cuối cùng ta cũng chịu cúi đầu.

Thẩm Lệnh Nghi đưa tay ra, lệ trên mặt còn chưa khô, nhưng ý cười nơi đáy mắt đã không giấu nổi nữa.

Ta đặt chén trà xuống giữa lễ án.

Không phải đưa cho nàng ta.

Mà là đưa cho lễ quan.

“Viết.”

Ta nói: “Viết rõ Tạ thị Minh Đường chưa nhập tông sách Đông cung, viết rõ Thẩm thị Lệnh Nghi dùng lễ chế vượt quy cách của trắc phi, viết rõ Thái tử dùng phong thưởng của Tạ gia để uy h/iếp, ép thần nữ kính trà.”

Tay lễ quan run đến mức gần như không cầm nổi bút.

Tiêu Thừa Quân giận quá hóa cười: “Nàng cho rằng có hoàng huynh chống lưng thì có thể phá hủy đại lễ của cô sao?”

Lời vừa dứt, ngoài đại đường đột nhiên vang lên một giọng nói the thé nhưng rõ ràng.

“Ngự tiền có chỉ, Lễ bộ lập tức nghiệm lễ.”

Hàn Trực dẫn theo hai Ngự tiền cấm quân bước vào cửa.

Toàn bộ khách khứa trong đại đường đồng loạt đứng dậy.

Sắc mặt Thẩm Lệnh Nghi trong khoảnh khắc ấy hoàn toàn trắng bệch.

Hàn Trực đi tới trước lễ án, nhìn hồng trù, bình phong uyên ương, hỉ phục chính hồng, rồi lại nhìn sang vị lễ quan đang run rẩy.

“Nghiệm.”

Lễ quan không còn dám do dự, lập tức quỳ xuống lật lễ sách.

Càng lật, mồ hôi trên người hắn càng nhiều.

Cuối cùng, giọng nói giống như bị giấy nhám mài qua.

“Khởi bẩm Ngự tiền, Thái tử nạp trắc phi, Thẩm thị không được dùng chính hồng, không được đi cửa giữa, không được đặt bình phong uyên ương, cũng không được nhận trà từ thần nữ chưa nhập sách. Hôm nay lễ chế…”

Tiêu Thừa Quân ánh mắt sắc lạnh: “Nói cho rõ.”

Lễ quan dập đầu xuống đất.

“Hôm nay lễ chế… vượt quy cách.”

Trong đại đường tĩnh mịch như ch /ế/t.

Chiếc khăn trong tay Thẩm Lệnh Nghi rơi xuống đất.

Ta nhìn chén trà kia, mặt trà đã nguội lạnh.

Thì ra thứ từng ép ta phải cúi đầu, chỉ cần mang ra đặt dưới lễ chế mà nghiệm thử, cuối cùng cũng chỉ là một chén trà lạnh vốn không nên xuất hiện.

Hai chữ “vượt lễ” vừa rơi xuống, chính đường Đông cung giống như bị rút sạch toàn bộ náo nhiệt.

Hồng trù vẫn còn treo, hỉ chúc vẫn đang cháy, hương liên đế trong lư hương ngọt đến phát ngấy. Thế nhưng ý cười trên mặt toàn bộ khách khứa đều cứng lại thành kinh hãi.

Thẩm Quốc cữu là người đầu tiên phản ứng lại.

Ông ta đứng bật dậy, giận dữ nói: “Chẳng qua chỉ là lễ quan nhất thời lỡ lời. Lễ chế của trắc phi từ trước tới nay vốn có thể tùy tình huống mà gia ân. Thái tử điện hạ thân phận tôn quý, Lệnh Nghi lại là đích nữ phủ Quốc cữu, dùng chút chính hồng thì đã sao?”

Hàn Trực nhàn nhạt đáp: “Nếu Thẩm đại nhân cảm thấy Lễ bộ sai rồi, có thể nhập cung trình bẩm với bệ hạ.”

Khóe mặt Thẩm Quốc cữu giật mạnh.

Ông ta dám ép lễ quan, nhưng không dám công khai ép Ngự tiền.

Tiêu Thừa Quân ngồi trở lại chủ vị, sắc mặt âm trầm: “Hàn Trực, hoàng huynh là muốn vấn tội cô ngay trên lễ nạp phi sao?”

Hàn Trực khom người: “Nô tài chỉ phụ trách truyền chỉ. Có vấn tội hay không, phải xem văn thư.”

Nói xong, ông ta nghiêng người tránh sang một bên.

Ngoài đại đường, bốn cấm quân khiêng hai chiếc hộp sắt bước vào.

Hộp sắt đã cũ đến mức nghiêm trọng, góc hộp còn có vết đao chém, chỗ khóa gài vẫn đọng lại những mảng màu nâu sẫm.

Chỉ nhìn một cái, ta đã nhận ra một chiếc trong số đó.

Ba năm trước, trước khi đại ca Tạ Hành Chu hồi kinh, từng phái thân binh mang thư về, nói rằng phụ thân có một chiếc hộp sắt cần đưa vào kinh thành, bên trong chứa chiến báo Bắc cảnh và danh sách trận vong.

Về sau thân binh ch /ế/t giữa đường.

Chiếc hộp sắt cũng mất tung tích.

Không ngờ hôm nay, nó lại xuất hiện giữa lễ đường Đông cung.

Cổ họng ta như bị thứ gì chặn nghẹn lại.

Hàn Trực nói: “Hồ sơ cũ Bắc cảnh phụng chỉ đưa tới Đông cung, mời Thái tử điện hạ, Thẩm đại nhân cùng chư vị ở đây đồng thời xem xét.”

Sắc mặt Tiêu Thừa Quân lập tức trở nên cực kỳ khó coi.

Thẩm Lệnh Nghi kéo tay áo hắn, giọng run rẩy: “Điện hạ…”

Hắn thấp giọng quát: “Câm miệng.”

Cấm quân mở khóa.

Ngay khoảnh khắc nắp hộp sắt được mở ra, mùi giấy cũ ẩm lạnh lập tức ập tới.

Bên trong là từng cuộn quân báo, danh sách, huyết thư, còn có nửa mảnh hổ phù đã gãy.

Đám lễ quan không ai dám chạm vào.

Hàn Trực liền đích thân lấy ra một cuộn, giao cho Ngự sử đi cùng.

Ngự sử mở ra, cao giọng đọc:

“Năm hai mươi bốn thời tiên đế, Trác Châu bị vây, Tạ Tranh dẫn ba ngàn tàn quân tử thủ thành trì. Đông cung giám sát vận chuyển lương thảo chậm ba ngày, trong thành cạn lương, g/iết hai trăm bảy mươi chiến mã, thương binh chỉ được uống cháo loãng. Đêm ngày thứ bảy, Tạ Hành Chu dẫn tử sĩ mở cửa Bắc dụ địch, chém Hữu Hiền Vương.”

Trong đại đường có người kinh hô khe khẽ.

Ngự sử tiếp tục đọc: “Sau trận chiến, trong tấu chương xin phong thưởng công lao do Tạ Tranh thảo trình, có báo danh một ngàn chín trăm ba mươi sáu tướng sĩ trận vong. Công đầu được ghi là Tạ Hành Chu, Tạ Hành Xuyên cùng bảy vị hiệu úy của doanh Trấn Bắc.”

Ông ta dừng lại trong chốc lát rồi lấy ra thêm một văn thư khác.

“Sau khi vào kinh, tấu chương xin phong công được ngự tiền nhìn thấy lại đổi thành Thái tử Tiêu Thừa Quân trù hoạch lương đạo từ xa, điều binh giải vây. Tạ Tranh bị xếp vào hàng phó công, còn Tạ Hành Chu và Tạ Hành Xuyên thậm chí không được ghi tên vào công đầu sách.”

Móng tay ta cắm mạnh vào lòng bàn tay.

Đại ca và nhị ca đến cả công đầu sách cũng không được vào.

Công lao dùng m /ạng đổi lấy của bọn họ lại bị người ta dùng một câu “trù hoạch lương đạo từ xa” mà đổi mất tên.

Tiêu Thừa Quân lạnh giọng nói: “Quân công nơi chiến trường vốn do giám quân thống nhất trình báo. Cô thân là Thái tử, giám chiến có công, sao có thể gọi là mạo lĩnh được?”

Ngự sử đáp: “Điện hạ, trong hồ sơ cũ còn có bút tích thân viết của Tạ Tranh tướng quân.”

Ông ta mở cuộn thứ ba ra.

Ta nhìn thấy nét chữ quen thuộc của phụ thân.

Nét chữ ấy còn nguệch ngoạc hơn cả thư nhà gửi về ba năm trước, giống như được viết vội giữa gió tuyết.

“Thần Tạ Tranh kính tấu, Trác Châu giữ được là nhờ tướng sĩ tử chiến, không phải công của lương đạo. Lương thảo chậm trễ, thần không dám khi quân.”

Tiêu Thừa Quân đột nhiên đập mạnh xuống bàn: “Hồ sơ cũ thật giả chưa định, sao có thể tuyên đọc ngay tại lễ đường?”

Thẩm Quốc cữu lập tức tiếp lời: “Hồ sơ biên quân cách kinh thành ngàn dặm, trải qua tay vô số người, ai biết có bị kẻ khác sửa đổi hay không? Nếu bệ hạ muốn tra, cũng nên để Tam ty hội thẩm, không nên chọn đúng lễ nạp phi của Thái tử để làm nhục Đông cung.”

Đông cung thuộc quan đồng loạt phụ họa.

“Hồ sơ cũ của biên quân không thể tin.”

“Lễ đường không phải công đường.”

“Hôm nay là ngày vui, không thích hợp xuất hiện văn thư h/uyết s/át.”

Hàn Trực mặt không biểu cảm: “Chư vị nói xong chưa?”

Không còn ai dám lên tiếng nữa.

Ông ta xoay người, khom lưng hướng ra ngoài đại đường: “Bệ hạ.”

Toàn bộ mọi người cứng đờ.

Ngay sau đó, tân đế Tiêu Hành bước vào chính đường.

Hắn không mặc triều phục, chỉ khoác thường phục màu huyền sắc, phía sau là hai hàng Ngự tiền cấm quân. Hồng trù trong đại đường phản chiếu vào đáy mắt hắn, nhưng không hề có lấy nửa phần vui mừng.

Mọi người cuống quýt quỳ xuống.

“Tham kiến bệ hạ!”

Ngay cả ta cũng định quỳ xuống, nhưng Hàn Trực thấp giọng nhắc nhở: “Cô nương, bệ hạ từng nói, cô nương không cần quỳ.”

Ta khựng lại.

Cả đại đường đều quỳ rạp dưới đất, chỉ có mình ta đứng cạnh lễ án, bên tay là chén trà đã nguội lạnh.

Sắc mặt Tiêu Thừa Quân xanh mét, nhưng vẫn buộc phải chắp tay: “Hoàng huynh.”

Tiêu Hành không cho mọi người đứng dậy.

Hắn đi tới trước lễ án, nhìn chén trà kia một cái rồi lại nhìn sang Tiêu Thừa Quân.

“Trẫm tới muộn rồi sao?”

Tiêu Thừa Quân nghiến răng: “Hoàng huynh nếu muốn vấn tội, hà tất phải chọn đúng hôm nay?”

“Ngươi chọn hôm nay nạp phi, trẫm liền chọn hôm nay tra lễ.” Giọng Tiêu Hành bình thản. “Tiện.”

Tiêu Thừa Quân bị nghẹn cứng họng.

Thẩm Lệnh Nghi quỳ trên mặt đất, bả vai run lên: “Bệ hạ, thần nữ không biết chuyện án cũ, thần nữ chỉ làm theo lời điện hạ dặn mà hành lễ.”

Tiêu Hành nhìn nàng ta một cái: “Ngươi chưa tới lượt.”

Chỉ bốn chữ.

Sắc mặt Thẩm Lệnh Nghi trắng như giấy.

Tiêu Hành giơ tay lên.

Hàn Trực nâng ra một chiếc hộp sơn đen.

Chiếc hộp ấy nhỏ hơn cẩm hạp của Lễ bộ rất nhiều, nhưng sắc mặt Tiêu Thừa Quân lại hoàn toàn thay đổi.

Phong nê trên hộp là tư ấn của tiên đế.

Tiêu Hành mở phong trước mặt mọi người, lấy ra một cuộn mật chiếu.

Giấy đã hơi ngả vàng, long văn chìm tối màu.

“Tiên đế mật chiếu.” Hắn nói.

Cả đại đường cúi rạp thấp hơn nữa.

Ta nghe rõ tiếng tim mình đập.

Tiêu Hành đưa mật chiếu cho Hàn Trực: “Đọc.”

Hàn Trực mở mật chiếu ra, giọng nói rõ ràng truyền khắp chính đường.

“Trẫm bệnh nặng, e rằng sau khi trẫm mất sẽ có gian thần che lấp trung liệt. Phụ tử Tạ Tranh ở Bắc cảnh tử thủ quốc môn, công lao thuộc về xã tắc. Thái tử Tiêu Thừa Quân giám quân thất trách, lương thảo chậm trễ, về sau lại mạo công nhập tấu, ép phong thưởng của Tạ thị xuống, thất đức thất tín.”

“Otcay thế nhở…otcay duy nhất tại banhmyot. Bộ này lại nằm trong các bộ đỉnh của otcay banhmyot rồi, mọi người đọc thêm nhiều bộ khác của otcay hay tương tự nha.”

Tiêu Thừa Quân đột ngột ngẩng đầu: “Không thể nào!”

Hàn Trực tiếp tục đọc:

“Tạ thị cô nữ Minh Đường phẩm hạnh đoan chính, giữ lễ hiểu tiết. Trẫm từng muốn tuyển làm Thái tử phi, nhưng về sau nhận ra Thái tử đức bạc, nên chưa chuẩn cho nhập sách. Nay lệnh cho tân quân Tiêu Hành tra lại án cũ, nếu Tạ thị vô tội, nên dùng vị trí trung cung để an lòng trung liệt, chỉnh đốn thị phi.”

Mỗi một chữ đều nện mạnh xuống đại đường.

Ta đứng ở đó, đột nhiên cảm thấy âm thanh xung quanh như dần xa đi.

“Từng muốn tuyển làm Thái tử phi.”

“Về sau nhận ra Thái tử đức bạc, nên chưa chuẩn nhập sách.”

Hóa ra không phải Lễ bộ quên ghi tên ta.

Mà là tiên đế chưa từng chấp thuận.

Những năm qua, Tiêu Thừa Quân dựa vào một ý định chưa từng thành hình, nhốt Tạ phủ dưới cái bóng Đông cung.

Ta cứ ngỡ mình chỉ bị lui lại một bước.

Nhưng thật ra ta chưa từng bước vào.

Sắc mặt Tiêu Thừa Quân hoàn toàn mất sạch huyết sắc, ngón tay siết chặt ban chỉ đến mức trắng bệch.

“Phụ hoàng lúc bệnh nặng, mật chiếu chưa chắc đã xuất phát từ bản tâm.”

Tiêu Hành nhìn hắn: “Ngươi muốn nghiệm bút tích?”

Tiêu Thừa Quân không nói gì.

“Hay là muốn nghiệm tư ấn?”

Hắn vẫn không nói lời nào.

Tiêu Hành lại nói: “Hay muốn nghiệm tấu chương xin phong công năm đó do chính tay ngươi sửa?”

Tiêu Thừa Quân đột ngột ngẩng đầu.

Tiêu Hành lấy từ trong tay áo ra tờ giấy gấp cuối cùng, ném xuống lễ án.

Tờ giấy bung ra, lộ rõ tư áp của Thái tử.

Bên trên có dấu chu phê sửa tên phụ thân ta.

Hai chữ “Tạ Tranh” bị dời xuống hàng phó công.

Năm chữ “Thái tử Tiêu Thừa Quân” lại được viết lên vị trí công đầu.

Trong đại đường không còn ai dám mở miệng nói giúp hắn nữa.

Ta nhìn tờ giấy ấy, trước mắt hiện lên gương mặt phụ thân, tua thương của đại ca, còn có nhị ca cười đưa kẹo cho ta.

Bọn họ ch /ế/t giữa phong tuyết.

Tên tuổi của bọn họ lại bị một nét chu phê đẩy xuống góc giấy.

Tiêu Hành hỏi ta: “Tạ Minh Đường, ngươi có nhận ra nét chữ này không?”

Ta chậm rãi đưa tay, cầm lấy tờ giấy ấy.

Nó rất nhẹ.

Nhẹ đến mức không giống thứ từng đè lên ba mạng người.

Ta nói: “Nhận ra.”

Tiêu Thừa Quân nhìn ta, ánh mắt phức tạp: “Minh Đường, nàng nên nghĩ cho kỹ. Hôm nay nếu nàng nhận, cô sẽ không thể bảo vệ Tạ gia nữa.”

Ta ngẩng đầu nhìn hắn.

“Tạ gia từng được ngươi bảo vệ khi nào?”

Đường môi hắn cứng lại.

Ta đặt tờ giấy gấp trở về lễ án.

“Thần nữ chỉ nhận văn thư, không nhận tình nghĩa.”

Ánh mắt Tiêu Hành dừng trên mặt ta trong thoáng chốc.

Ta biết, kể từ khoảnh khắc này, ta không còn chỉ là cô nữ Tạ gia nữa.

Ta đã trở thành người trong ván cờ của hắn.

Tiên đế mật chiếu, tân đế đích thân tới Đông cung, lễ đường công khai vấn tội, từng bước từng bước đều chuẩn xác như lưỡi d/ao.

Ta bị Đông cung lợi dụng suốt ba năm, giờ đây lại bị đẩy lên trước mặt tân đế để thanh toán Đông cung.

Cái giá phải trả không phải không có.

Kể từ hôm nay, Tạ gia sẽ đứng giữa đầu sóng ngọn gió.

Nhưng ta không còn đường lui nữa.

Tên tuổi của phụ huynh và huynh trưởng vẫn đang chờ ta trên tờ giấy kia.

Tiêu Hành xoay người, nhìn đám người Đông cung quỳ kín cả đại đường.

“Lễ tiếp tục.”

Mọi người đồng loạt ngây người.

Hắn nhàn nhạt nói: “Nếu lễ nạp phi đã vượt lễ, vậy đổi thành lễ vấn tội.”

Ba chữ “lễ vấn tội” vừa rơi xuống, hồng chúc trong chính đường Đông cung bỗng nổ lách tách một tiếng.

Tia lửa bắn lên hồng trù, cung tỳ sợ đến mức vội lao tới dập tắt.

Khách khứa đầy sảnh đều phủ phục dưới đất, không một ai dám đứng dậy trước.

Tiêu Thừa Quân đứng trước chủ vị, sắc mặt lạnh đến đáng sợ: “Hoàng huynh muốn phế cô ngay trước mặt mọi người?”

Tiêu Hành đáp: “Trẫm còn chưa nói phế.”

“Vậy hôm nay hoàng huynh mang mật chiếu, hồ sơ cũ, Ngự sử xông vào Đông cung, là có ý gì?”

“Để văn thư lên tiếng.”

Tiêu Hành ngồi xuống bên cạnh lễ án.

Đó vốn là chủ vị dành cho Thái tử quan lễ.

Nhưng lúc này không một ai dám nói không hợp lễ.

Hàn Trực trải lễ lục của lễ nạp phi ra, lại đem hồ sơ quân công cũ, tiên đế mật chiếu, phó sách của phong hậu chiếu thư lần lượt đặt lên án.

Lễ án đỏ rực dùng cho hỉ sự trong chớp mắt biến thành công đường.

Thẩm Lệnh Nghi quỳ đến đầu gối mềm nhũn, cuối cùng cũng bật khóc: “Bệ hạ, thần nữ thật sự không biết nội tình. Thần nữ chỉ biết điện hạ nói Tạ tỷ tỷ tính tình lạnh nhạt, không chịu dung người, dặn thần nữ ngày mai bất luận thế nào cũng phải nhận lấy chén trà ấy. Thần nữ chỉ là nghe lệnh làm theo.”

Tiêu Thừa Quân đột ngột quay sang nhìn nàng ta: “Lệnh Nghi!”

Bị hắn nhìn như vậy, vai Thẩm Lệnh Nghi run càng dữ dội hơn, nhưng vẫn cắn răng nói tiếp: “Còn có chính hồng hỉ phục, cửa giữa, bình phong uyên ương đều là do Đông cung lễ phòng đưa tới phủ Quốc cữu. Thần nữ chỉ là nữ tử chưa xuất giá, đâu dám tự ý quyết định?”

Sắc mặt Thẩm Quốc cữu đại biến: “Lệnh Nghi, con đang nói bậy gì vậy?”

Nàng ta vừa khóc vừa lắc đầu: “Phụ thân, con không muốn ch /ế/t.”

Người vừa rồi còn mềm giọng gọi ta là “tỷ tỷ thành toàn cho muội”, giờ đây đã khóc đến phấn son nhòe nửa gương mặt.

Nhưng trong mắt nàng ta không phải hối hận.

Mà là sợ hãi.

Tiêu Thừa Quân cười lạnh: “Hay, hay cho một chữ hay. Ngươi sợ ch /ế/t nên đẩy hết mọi chuyện lên đầu cô?”

Thẩm Lệnh Nghi ngẩng đầu, đôi mắt ngấn lệ nhìn hắn: “Điện hạ từng nói sẽ bảo vệ thiếp.”

“Cô bảo vệ ngươi, ngươi lại quay sang cắn cô?”

“Điện hạ cũng từng nói phong thưởng của Tạ gia đang bị ép xuống, Tạ tỷ tỷ không dám không tới.” Giọng nàng ta run rẩy nhưng càng nói càng nhanh. “Điện hạ còn nói, chỉ cần thiếp nhận được chén trà ấy, cả kinh thành sẽ biết Tạ tỷ tỷ đã chấp nhận thiếp, về sau cho dù nàng ta vào Đông cung cũng không dám chèn ép thiếp.”

Trong đại đường vang lên những tiếng hít khí rất khẽ.

Ta nhìn Tiêu Thừa Quân.

Ánh mắt hắn âm lãnh, không có lấy nửa phần chột dạ, ngược lại còn giống như đang hận Thẩm Lệnh Nghi không đủ thông minh.

Thẩm Lệnh Nghi đột nhiên lấy từ trong tay áo ra một tờ lễ đơn đã gấp lại.

“Bệ hạ, thần nữ có chứng cứ.”

Thẩm Quốc cữu gần như muốn lao tới: “Lệnh Nghi!”

Cấm quân lập tức chặn ông ta lại.

Thẩm Lệnh Nghi dùng hai tay nâng lễ đơn quá đỉnh đầu: “Đây là lễ đơn nạp phi do chính tay Thái tử điện hạ viết cho thần nữ. Trên đó ghi rõ dùng chính hồng, đi cửa giữa, dựng bình phong uyên ương, còn viết… còn viết bảo Tạ tỷ tỷ kính trà.”

Hàn Trực nhận lấy lễ đơn, dâng lên cho Tiêu Hành.

Tiêu Hành quét mắt nhìn qua rồi đưa cho Lễ bộ Thượng thư.

Lễ bộ Thượng thư kiểm tra bút tích và tư áp, giọng nói căng cứng: “Quả thực là bút tích của Thái tử.”

Tiêu Thừa Quân nhìn chằm chằm Thẩm Lệnh Nghi, giận quá hóa cười: “Ngươi còn mang theo thứ này bên người?”

Thẩm Lệnh Nghi bật khóc: “Điện hạ luôn nói Tạ tỷ tỷ tâm cơ sâu, dặn thiếp phải giữ thêm chứng cứ. Thiếp chỉ là… chỉ là sợ sau này bị Tạ tỷ tỷ ức h/iếp.”

Ta suýt nữa bật cười thành tiếng.

Thái tử dạy nàng ta đề phòng ta, không ngờ nàng ta lại đem nó dùng để đề phòng chính Thái tử.

Tiêu Hành nói: “Đọc.”

Lễ bộ Thượng thư chỉ đành đọc lễ đơn ra.

“Thẩm thị Lệnh Nghi nhập Đông cung, tuy là trắc phi nhưng lễ ngang nửa chính phi. Nghênh đón từ cửa giữa, dùng hỉ phục chính hồng, dựng bình phong uyên ương, có thể chuẩn bị hợp cẩn trản. Tạ thị Minh Đường phải kính an trà trong lễ để biểu thị tiếp nhận, không được từ chối.”

Đọc đến cuối cùng, giọng của Lễ bộ Thượng thư dần nhỏ xuống.

Tiêu Hành hỏi: “Lễ ngang nửa chính phi là quy củ nào?”

Không một ai dám trả lời.

Thẩm Quốc cữu phủ phục dưới đất: “Bệ hạ, là thần dạy con không nghiêm. Nhưng Lệnh Nghi tuổi trẻ, bị Thái tử mê hoặc. Chuyện vượt lễ, Thẩm gia cũng không biết toàn bộ nội tình.”

Thẩm Lệnh Nghi đột ngột quay sang nhìn phụ thân.

Có lẽ nàng ta không ngờ ngay cả phụ thân cũng sẽ đẩy nàng ta ra ngoài.

Tiêu Thừa Quân lạnh giọng: “Thẩm Quốc cữu, hôm trước lúc ngươi bàn bạc lễ trình với cô ở Đông cung, ngươi đâu nói như vậy.”

Thẩm Quốc cữu lập tức cắn ngược lại: “Thần chỉ nghe theo lệnh của Thái tử, không dám trái ý.”

Đông cung thuộc quan cũng liên tiếp dập đầu.

“Chúng thần chỉ phụ trách bố trí, không biết lễ chế vượt quy.”

“Bút tích của Thái tử ở ngay đây, chúng thần không dám không nghe.”

“Cay thế nhở…cay.ot duy nhất tại ot/my/banh.”

“Án cũ phong thưởng của Tạ gia, chúng thần càng không biết nội tình.”

Một buổi hỉ lễ, trong nháy mắt biến thành chiếc lồng thú c/ắn x/é lẫn nhau.

Thẩm Lệnh Nghi vừa khóc vừa bò về phía Tiêu Thừa Quân: “Điện hạ, người từng nói sẽ để thiếp vẻ vang bước vào cửa. Người nói Tạ Minh Đường chẳng qua chỉ là vật trang trí, chờ thiếp mang thai con nối dõi, Đông cung sẽ không còn ai dám coi thường thiếp.”

Tiêu Thừa Quân đạp nàng ta văng ra: “Tiện nhân!”

Thẩm Lệnh Nghi ngã mạnh xuống đất, trán đập vào lễ án, m /áu men theo tóc mai chảy xuống.

Ta nhìn vệt m /áu ấy rồi lại nhìn chén trà lạnh kia.

Tối qua lúc nàng ta cào bị thương ta, nàng ta nói: “Tỷ tỷ thành toàn cho muội.”

Hôm nay chính nàng ta đổ m /áu mới biết, bản thân mình cũng chỉ là một chiếc chén bị người đặt lên bàn cờ.

Tiêu Hành giơ tay lên, cấm quân lập tức đỡ Thẩm Lệnh Nghi dậy rồi áp giải sang một bên.

Hắn nhìn Tiêu Thừa Quân: “Thái tử Tiêu Thừa Quân, tự định hôn ước, ép phong thưởng của trung liệt xuống, mạo lĩnh quân công, vượt lễ nạp phi, ép thần nữ kính trà. Ngươi có nhận tội không?”

Tiêu Thừa Quân đứng thẳng sống lưng.

“Không nhận.”

Hắn nhìn khắp khách khứa trong đại đường, sau đó lại nhìn ta.

“Điều duy nhất cô sai, chính là quá niệm tình cũ.”

Mi mắt ta khẽ động.

Hắn đi về phía ta hai bước, bị cấm quân chặn lại nên chỉ có thể dừng tại chỗ.

“Minh Đường, năm đó phụ hoàng quả thực từng có ý gả nàng cho cô. Tạ gia cô thế, cũng là Đông cung bảo vệ suốt ba năm. Nếu không có cô, Tạ phủ sớm đã bị đám triều thần tranh công đoạt lợi kia nuốt sạch.”

Ta không nói gì.

Giọng hắn dịu xuống, mang theo vẻ ôn nhu quen thuộc năm xưa: “Phong thưởng của phụ huynh nàng, cô chỉ muốn tranh cho nàng ổn thỏa hơn mà thôi. Còn Lệnh Nghi, nàng ấy chẳng qua chỉ nhất thời hồ đồ. Những ấm ức hôm nay nàng phải chịu, sau này cô sẽ bù cho nàng gấp mười.”

Thẩm Lệnh Nghi không thể tin nổi mà nhìn hắn.

Nhưng Tiêu Thừa Quân đã không nhìn nàng ta nữa, chỉ chăm chú nhìn ta.

“Bây giờ nàng chỉ cần mở miệng nói hôm nay chỉ là hiểu lầm. Cô vẫn sẽ cho nàng vị trí chính phi.”

Trong đại đường có người cúi đầu xuống, giống như vừa nghe thấy một chuyện nực cười nhưng lại không dám cười.

Ta chậm rãi hỏi: “Tông sách để trống tên, bù thế nào?”

Hắn đáp: “Cô có thể bù.”

“Công đầu của phụ huynh và huynh trưởng bị gạch bỏ, bù thế nào?”

Hắn đáp: “Cô cũng có thể bù.”

“Tối qua ta suýt bị khép tội cất giấu ngụy chiếu, bù thế nào?”

Hắn nhíu mày: “Minh Đường, mọi chuyện đã qua rồi.”

Ta nhìn hắn.

Thì ra trong mắt hắn, đau khổ của người khác đều qua đi rất nhanh.

Ta nói: “Điện hạ không bù nổi.”

Ánh mắt Tiêu Thừa Quân trầm xuống.

Ta đi tới trước lễ án, cầm lấy chén trà lạnh kia, đưa tới trước mặt Lễ bộ Thượng thư.

“Xin đại nhân ghi thêm một dòng nữa.”

Lễ bộ Thượng thư run tay cầm bút.

Ta nói: “Tạ thị Minh Đường không nhận hôn ước do Đông cung tự định, không nhận hư danh Thái tử chính phi, không kính an trà cho trắc phi.”

Ngòi bút hạ xuống mặt giấy, phát ra tiếng sột soạt.

Sắc mặt Tiêu Thừa Quân âm u: “Nàng thật sự muốn đứng về phía hoàng huynh?”

Ta sửa lại lời hắn: “Ta đứng về phía Tạ gia.”

Tiêu Hành đột nhiên mở miệng: “Tạ Minh Đường.”

Ta xoay người lại.

Hắn ngồi cạnh hỉ án, trước mặt đặt tiên đế mật chiếu và phó sách phong hậu, thần sắc bình tĩnh như mặt nước sâu không thấy đáy.

“Tiên đế mật chiếu đã được nghiệm chứng. Phong hậu chiếu thư của Lễ bộ là thật. Quân công của Tạ gia, trẫm sẽ định lại.” Hắn nhìn ta. “Trẫm chỉ hỏi ngươi một câu.”

Cả đại đường lặng ngắt.

Ta nghe thấy nước trà trong chén khẽ lay động men theo thành trản.

Tiêu Hành nói: “Ngươi có bằng lòng nhận phong hậu chiếu không?”

Tất cả ánh mắt đều đổ dồn lên người ta.

Nếu mẫu thân ở đây, hẳn bà sẽ lo lắng đến mức đứng không vững.

Phong hậu là vinh quang.

Cũng là lưỡi d/ao.

Nếu ta nhận, Tạ gia sẽ thoát khỏi món nợ cũ với Đông cung, nhưng đồng thời cũng sẽ đứng bên cạnh tân đế, trở thành lá cờ để hắn thanh toán Thái tử. Triều thần sẽ nhìn ta, biên quân sẽ nhìn ta, Thẩm gia và đám cựu đảng Đông cung cũng sẽ nhìn ta.

Tiêu Thừa Quân đột nhiên bật cười: “Minh Đường, nàng cho rằng vị trí Hoàng hậu là thứ tốt đẹp lắm sao? Hôm nay hoàng huynh dùng nàng, ngày mai cũng có thể vứt bỏ nàng.”

Ta chạm vào viên ngọc khấu trong tay áo.

Di vật cũ của phụ thân áp lên lòng bàn tay, lạnh lẽo mà cứng rắn.

Ta ngẩng đầu nhìn tân đế.

“Bệ hạ, nếu thần nữ nhận chiếu, có thể hỏi trước một chuyện không?”

Tiêu Hành đáp: “Hỏi đi.”

“Quân công của phụ, huynh Tạ gia có vì thần nữ nhận hay không nhận chiếu mà thay đổi không?”

Hắn đáp rất nhanh: “Không.”

“Việc vấn tội Thái tử có vì thần nữ nhận hay không nhận chiếu mà thay đổi không?”

“Không.”

“Nếu thần nữ nhận chiếu, có phải vẫn có thể không kính chén trà kia?”

Tiêu Hành nhìn chiếc bạch ngọc trà trản trên lễ án một cái.

Hắn nói: “Không ai có thể ép ngươi kính.”

Ta khẽ cụp mắt xuống.

Trà đã nguội hẳn rồi.

Việc định lại quân công của Tạ gia được tuyên bố ngay tại chính đường Đông cung.

Tân đế không cho bất kỳ ai có cơ hội thở dốc.

Lễ bộ Thượng thư quỳ trên tấm thảm đỏ, hai tay nâng cao văn thư truy phong vừa mới được thảo định, giọng nói từ run rẩy dần dần trở nên vững vàng ổn định.

“Truy phong Tạ Tranh làm Trung Võ Hầu, ban thụy Liệt Trung. Tạ Hành Chu truy phong Trấn Bắc tướng quân, Tạ Hành Xuyên truy phong Vân Huy tướng quân. Tạ thị nhất môn trung liệt, phong thưởng lập tức nhập sách, không được trì hoãn thêm.”

Ta nghe tên của phụ thân và huynh trưởng từng chữ từng chữ trở về đúng vị trí vốn thuộc về bọn họ.

Ba năm rồi.

Cuối cùng bọn họ cũng không còn là cái tên bị đẩy ra góc phụ công trong tấu chương xin phong thưởng của Đông cung nữa.

Thẩm Quốc cữu ngồi sụp xuống đất.

Thẩm Lệnh Nghi được cung tỳ đỡ lấy, vết m /áu trên trán còn chưa khô, ánh mắt trống rỗng như một ngọn đèn đã tắt.

Chỉ có Tiêu Thừa Quân vẫn đứng đó.

Hắn nhìn ta, trên mặt không còn cơn giận dữ ban nãy, chỉ còn lại vẻ âm trầm gần như bình tĩnh.

“Minh Đường, nàng thật sự muốn nhận sao?”

Ta không trả lời hắn.

Hàn Trực đã nâng chiếc cẩm hạp màu minh hoàng bước tới.

Tối qua, nó bị tiểu lại của Lễ bộ đưa nhầm tới cửa phủ, suýt nữa trở thành chứng cứ khiến Tạ phủ bị diệt môn.

Hôm nay, nó được đặt trên hỉ án Đông cung, trở thành văn thư cuối cùng của lễ vấn tội.

Hàn Trực mở phong.

Phong chiếu thư màu minh hoàng chậm rãi trải ra.

Cả đại đường đồng loạt phủ phục quỳ xuống.

Ta đứng trước lễ án, đột nhiên nhớ tới chuỗi Phật châu bị đứt của mẫu thân tối qua, nhớ tới chén trà mà nội thị Đông cung đưa tới, nhớ tới câu “tỷ tỷ thành toàn cho muội” của Thẩm Lệnh Nghi.

Ba năm qua, tất cả mọi người đều muốn ta thành toàn.

Thành toàn thể diện của Thái tử.

Thành toàn chỗ dung thân cho Thẩm Lệnh Nghi.

Thành toàn món nợ cũ của Đông cung.

Thành toàn một cuộc hôn ước ngay cả tông sách cũng không có.

Chỉ duy nhất không ai hỏi, Tạ Minh Đường có bằng lòng hay không.

Hàn Trực cao giọng tuyên đọc:

“Phụng thiên thừa vận, tiên đế di mệnh, tân quân kế thừa chiếu ý. Tạ thị Minh Đường, hậu duệ trung liệt, phẩm hạnh đoan chính, giữ lễ biết điều, phân minh thị phi. Nay sách phong làm Hoàng hậu, chọn ngày lành nghênh nhập cung, để an ủi trung hồn, chỉnh đốn trung cung.”

Ta quỳ xuống tiếp chiếu.

Khi đầu gối chạm vào tấm thảm đỏ, ta mới phát hiện trên thảm vẫn còn rải đầy cánh hoa dùng để nghênh đón Thẩm Lệnh Nghi nhập môn.

Những cánh hoa đã bị giẫm nát, nước hoa thấm vào trong thảm, giống như vết m /áu cũ.

“Thần nữ Tạ Minh Đường, tiếp chiếu.”

Tiêu Thừa Quân đột nhiên bước lên một bước: “Minh Đường.”

Cấm quân lập tức ngăn hắn lại.

Lần đầu tiên hắn không nổi giận, chỉ nhìn ta, giọng nói thấp đi rất nhiều.

“Nàng còn nhớ không, ba năm trước ở linh đường Tạ phủ, cô từng hứa với nàng sẽ bảo vệ nàng cả đời?”

Ta nâng phong chiếu thư, ngẩng đầu nhìn hắn.

“Nhớ.”

Trong mắt hắn lập tức sáng lên một chút.

“Vậy nàng cũng nên nhớ, cô đối với nàng không phải hoàn toàn không có chân tâm.” Giọng hắn khàn đi. “Lệnh Nghi chỉ là ngoài ý muốn. Án cũ quân công cũng không đơn giản như nàng nghĩ. Trên triều ai ai cũng tranh công, nếu cô không nhận lấy, chưa chắc Tạ gia đã giữ nổi.”

Ta nhìn chiếc ban chỉ trên tay hắn.

Chiếc ban chỉ bích ngọc ấy đã được hắn xoay suốt ba năm.

Trước kia ta luôn cho rằng thứ hắn xoay là phiền lòng, là khó xử, là áp lực vì phải xoay xở cho Tạ gia.

Đến hôm nay ta mới biết, thứ hắn xoay… là tính toán.

“Điện hạ.” Ta nói. “Người bảo vệ không phải Tạ gia, mà là chính mình.”

Sắc mặt hắn trắng bệch.


Ta tiếp tục nói: “Nếu người thật sự bảo vệ Tạ gia, người sẽ không ép phong thưởng của phụ huynh xuống. Nếu người thật sự có chân tâm, người sẽ không ép ta kính trà cho trắc phi. Nếu người thật sự niệm tình cũ, tối qua người sẽ không dùng án cũ của Tạ gia để uy h/iếp ta.”

Ánh mắt Tiêu Thừa Quân từng chút từng chút lạnh xuống.

“Cho nên, nàng vì vị trí Hoàng hậu mà từ bỏ cô?”

Ta bật cười.

“Đến bây giờ điện hạ vẫn cho rằng… là ta từ bỏ người.”

Ta đứng dậy, ôm phong chiếu thư đi tới trước lễ án.

Chiếc bạch ngọc trà trản kia vẫn còn ở đó.

Mặt trà đã không còn lay động nữa, lạnh như một tấm gương xám.

Ta đưa tay cầm lấy trà trản.

Tiêu Thừa Quân nhìn chằm chằm vào ta, giống như vẫn ôm tia hy vọng cuối cùng.

Thẩm Lệnh Nghi cũng nhìn sang, trong mắt vừa có oán đ/ộc, vừa có ghen hận, lại còn cả vẻ cầu xin chật vật.

Toàn bộ mọi người trong đại đường đều đang nhìn.

Nhìn xem ta có đưa chén trà ấy ra hay không, cho một đoạn tình cũ một bậc thang, cho Đông cung chút thể diện cuối cùng.

Ta úp ngược trà trản xuống lễ án.

Nước trà ào một tiếng đổ ra, men theo mặt án đỏ thẫm chảy xuống, làm ướt lễ đơn do chính tay Thái tử viết, cũng thấm đẫm tờ giấy ghi dòng chữ “Tạ thị Minh Đường phải kính an trà”.

“Chén trà này, ta không kính.”

Chiếc bạch ngọc trản úp xuống lễ án, phát ra một tiếng vang thanh thúy.

Tiêu Thừa Quân nhắm mắt lại.

Khi mở mắt ra lần nữa, đáy mắt hắn chỉ còn lại hàn ý: “Tạ Minh Đường, nàng sẽ hối hận.”

Tân đế khẽ cất giọng, từng lời lạnh lẽo như lưỡi đ/ao phủ xuống đại điện:

“Thái tử Tiêu Thừa Quân phẩm hạnh bất tu, mạo lĩnh quân công, cưỡng cầu phong thưởng, tự ý định hôn sự, vượt lễ nạp phi, làm rối loạn quy củ triều đình.”

“Kể từ hôm nay, tước bỏ toàn bộ quyền giám quốc của Đông cung, giam tại Chiêu Đức điện, không được bước ra nửa bước.”

“Mọi việc giao Tam ty hội thẩm, nghiêm tra luận tội.”

Tiêu Thừa Quân đột nhiên nhìn hắn: “Hoàng huynh!”

Cấm quân đã tiến lên phía trước.

Thẩm Lệnh Nghi lao tới muốn níu vạt áo hắn, nhưng bị hắn tránh đi.

Nàng ta ngã ngồi xuống đất, đột nhiên bật cười lớn, cười đến cuối cùng lại bật khóc: “Điện hạ, chẳng phải người từng nói Tạ Minh Đường chỉ là vật trang trí sao?”

Không ai trả lời nàng ta.

Thẩm Quốc cữu phủ phục xin tha, Đông cung thuộc quan tranh nhau phủi sạch quan hệ, lễ quan vội vàng ghi chép.

Một buổi hỉ lễ nạp phi cuối cùng chỉ còn lại đại đường hỗn loạn.

Tiêu Hành đi tới bên cạnh ta.

Hắn không hỏi ta có sợ không, cũng không nói lời an ủi nào, chỉ đưa cho ta một chiếc khăn sạch.

Ta cúi đầu xuống mới phát hiện lúc vừa rồi nâng trà, vết thương cũ trên mu bàn tay lại rỉ m /áu.

“Văn thư phong thưởng của Tạ gia hôm nay sẽ được đưa tới phủ.” Hắn nói.

Ta nhận lấy khăn tay: “Đa tạ bệ hạ.”

“Đại lễ sách hậu sẽ được cử hành sau bảy ngày nữa.”

Hắn nhìn ta, thấp giọng nói: “Nếu nàng không muốn, hôm nay vẫn còn kịp lui bước.”

Ta ngẩng đầu nhìn hắn.

Trong mắt hắn không có ép buộc, cũng không có ôn tình.

Chỉ có tỉnh táo.

Con đường này không phải kiệu hoa gấm vóc, mà là lưỡi d/ao triều đình.

Nhưng ít nhất lần này, lựa chọn nằm trong tay ta.

Ta ôm chặt phong chiếu thư, khẽ nói: “Thần nữ đã nhận, sẽ không lui.”

Tiêu Hành gật đầu: “Được.”

Ta xoay người bước ra khỏi chính đường Đông cung.

Ngoài cửa, ánh mặt trời chói mắt.

 

Hồng trù vẫn còn treo dưới mái hiên, bị gió thổi phần phật vang lên.

Cuối phố Chu Tước, bách tính vẫn chưa biết bên trong đã xảy ra chuyện gì, chỉ từ xa nhìn cấm quân liên tục ra vào, tiếng bàn tán dâng lên như thủy triều.

Khi ta bước qua ngạch cửa, ta quay đầu nhìn lại một lần.

Tiêu Thừa Quân bị cấm quân áp giải, nhưng sống lưng vẫn thẳng tắp.

Thẩm Lệnh Nghi ngã ngồi trên thảm đỏ, hỉ phục chính hồng trải dài dưới đất, giống như một ngọn lửa đã bị giẫm nát.

Trên lễ án, chiếc bạch ngọc trà trản vẫn đang úp ngược.

Nước trà men theo mép án, từng giọt từng giọt rơi xuống.

Ta thu hồi ánh mắt, ôm phong hậu chiếu thư, bước vào giữa thiên quang…


Mẹo: bạn có thể dùng phím ← → hoặc A, D để chuyển chương nhanh hơn.
❤️ Cảm ơn bạn đã ghé thăm Ahay.io.vn – Thế Giới Truyện Hay. Chúc bạn có những phút giây thư giãn tuyệt vời!