1
“Đ-đợi đã!”
Tôi giơ tay chặn nụ hôn tiếp theo của Tạ Tuỳ, khiến anh hơi khựng lại: “Sao thế?”
Tôi nhìn Tạ Tuỳ trước mặt, ngũ quan góc cạnh, môi mỏng đỏ mọng, ánh mắt nhìn tôi mờ tối đầy dục vọng.
Thật khó tin được người đàn ông này lại chính là kẻ đã đẩy tôi vào trại tâm thần.
Nhưng những hình ảnh vừa chợt ùa về trong đầu tôi quá thật.
Tạ Tuỳ ôm nữ chính yếu đuối nhỏ nhắn trong lòng, quay sang tôi – lúc đó gần như đã mất ý thức vì bị làm nhục, lạnh lùng nói một câu:
“Trại tâm thần mới là nơi cuối cùng của một kẻ điên như cô.”
Rồi anh dịu dàng che mắt nữ chính, bế cô ta rời đi.
Dù tôi có gào khóc thế nào, anh cũng không quay đầu nhìn tôi lấy một lần.
Trong những gì tôi thấy, chẳng bao lâu nữa anh sẽ phát cuồng vì yêu nữ chính, nâng niu cô ta như trân bảo.
Anh sẽ tặng cô ta chiếc nhẫn cưới có viên kim cương to hơn cả vương miện của Nữ hoàng Anh, cho cô ta thẻ đen không giới hạn, thậm chí còn tặng hẳn một hòn đảo làm quà đính hôn!
Còn tôi – sẽ yêu ngay anh thanh mai trúc mã nghèo rớt của nữ chính, tình nguyện sống cuộc đời nghèo khổ vì tình yêu, cuối cùng vì không có được tình yêu mà ra tay hại nữ chính, rồi sống nốt đời trong bệnh viện tâm thần.
Tôi chặn đôi môi đang tiến gần của Tạ Tuỳ lại, nghiêm túc hỏi:
“Gần đây anh có tuyển thư ký mới không? Là con gái?”
Tạ Tuỳ hơi mở mắt, giọng vẫn khàn khàn:
“Em nói Tiêu Bạch Hoa? Thư ký trước nghỉ việc, phòng nhân sự đặc cách nhận cô ấy – thực tập sinh.”
Tiêu Bạch Hoa – đúng là tên nữ chính của truyện.
Tôi lập tức nghi ngờ – bình thường Tạ Tuỳ có bao giờ nhớ tên thực tập sinh đâu, chẳng lẽ cốt truyện đã bắt đầu rồi?
“Cô ta là tốt nghiệp trường ngoài phải không?” Tôi nheo mắt, chặn tay anh đang định với lấy ly cà phê.
Tạ Tuỳ tỏ ra khó hiểu nhưng vẫn trả lời:
“Có vẻ vậy. Anh không rõ lắm, đó là việc của phòng nhân sự.”
“Nhưng thư ký trước của anh tốt nghiệp Harvard, trước nữa là Cambridge, ngay cả thực tập sinh cũng phải là 985! Còn cô gái ngoài kia, người suốt ngày dọn giấy tờ cũng tốt nghiệp Thanh Hoa cơ mà!”
Cốt truyện này thật quá vô lý, lại có thể khiến một kẻ nổi tiếng là tư bản máu lạnh như Tạ Tuỳ biến thành người từ bi bác ái.
Phải biết rằng, phòng nhân sự tập đoàn Tạ thị nổi tiếng lạnh lùng cứng rắn, bằng cấp không phải 985 thì bị loại ngay từ vòng hồ sơ. Tốt nghiệp trường ngoài mà được nhận vào Tạ thị? Đúng là tình tiết chỉ có trong tiểu thuyết.
Tạ Tuỳ còn chưa kịp mở miệng thì cửa đã bị đẩy bật ra “rầm” một tiếng.
Tôi hoảng hốt vội gỡ tay Tạ Tuỳ đang ôm eo tôi ra, nhảy xuống nhanh như chớp.
Chưa kịp đứng vững thì đã nghe thấy giọng nói ngọt như mật:
“Tổng giám đốc Tạ, tài liệu anh yêu cầu, em đã sắp xếp xong rồi ạ~”
Bàn tay Tạ Tuỳ mới giây trước còn đang đỡ tôi, giây sau khi hệ thống vang lên một câu “Ký chủ, tuyến cốt truyện đã được hiệu chỉnh hoàn tất”, thì đột ngột buông ra, suýt làm tôi ngã dập mông.
“Tổng giám đốc Tạ, em đã nói bao nhiêu lần rồi, sáng sớm uống cà phê khi bụng rỗng không tốt cho dạ dày đâu, anh phải quan tâm đến sức khỏe mình nhiều hơn chứ~”
Tiêu Bạch Hoa chu môi làm nũng, ánh mắt nhìn Tạ Tuỳ tràn đầy yêu thương.
Ly cà phê đó là tôi sáng nào cũng dậy sớm, đi đường vòng để mua về – vì Tạ Tuỳ kén chọn cực kỳ, chỉ uống cà phê pha tay ở cửa tiệm ngoại thành đó, và chỉ uống loại tôi mua.
Tôi tưởng Tạ Tuỳ sẽ mắng cô ta vì quan tâm quá mức tới đời tư của sếp.
Không ngờ, anh thẳng tay ném ly cà phê vào thùng rác:
“Được, từ giờ không uống nữa.”
Tôi khựng lại. Tôi đã nói không biết bao nhiêu lần đừng uống cà phê khi bụng đói, anh chưa từng nghe. Vậy mà Tiêu Bạch Hoa nói một câu, anh liền đồng ý không chút than phiền?
Tiêu Bạch Hoa e thẹn cúi đầu, nhưng không giấu nổi vẻ đắc ý: